Unicode: View >> Encoding >> Unicode (UTF-8)
Vietnet: go to Vietnet
 

TẠI SAO CÓ TRANG

"CƯỜNG HÀO ÁC BÁ GỐC VIỆT TẠI QLD"?

 

KHÚC VƯỢNG
 




TẠI SAO CÓ TRANG "CƯỜNG HÀO ÁC BÁ GỐC VIỆT TẠI QLD"?

Tôi xin nói thẳng là chính Mặt Trận đă thúc đẩy tôi phải hành động như vậy. Phải, Mặt Trận đă gọi đích bí danh của tôi để “ra lệnh” tôi không được “dính líu” và vụ Hoàng Duy Hùng và Phạm Văn Thành và cũng không được “bóng gió” trên những Website tôi phụ trách. Nếu không, sẽ có người tới tận nhà BẺ RĂNG tôi.

Đó là h́nh thức hăm dọa của bọn cường hào ác bá. Loại người đă làm điêu đứng đất nước Việt Nam của chúng ta. Nay sang tới đất người, một đất nước văn minh, tính cường hào ác báù lại đem ra áp dụng để tước quyền tự do dân chủ của người đă từng đau khổ đào thoát để được có tự do dân chủ.

Bọn cường hào ác bá luôn luôn che đậy việc làm man rợ của ḿnh bởi chiêu bài cao đẹp “tranh đấu chống bạo quyền Việt Cộng để Việt Nam có tự do dân chủ và nhân quyền”.

Mặt Trận đă lầm đối tượng. Họ cứ nghĩ rằng tôi cũng giống như những người khác chỉ cần dằn mặt là mọi việc xong xuôi ngay.

Có một điều nhiều người hỏi c̣n bài của ông Phạm Văn Thành, người mấu chốt về tin Tướng Hoàng Cơ Minh chết lại không thấy báo đăng. Ngay như ông Trần Xuân Ninh cũng không biết nữa.
Tờ tuần báo Việt Luận là một trong những tờ có đưa nội vu lên báo nhưng lại có đăng thêm bài của ông Phạm Văn Thành như thế này:

oOo

 

Nhân chứng về một sự thật

D̉NG TÂM TƯ NƯỚC MẮT
PHẠM VĂN THÀNH

 

Tôi, Phạm văn Thành, 40 tuổi, quê quán Biên Ḥa, gia đ́nh gốc Công giáo di cư năm 1954.

Làm quen với sinh hoạt chiến đấu chống Cộng sản từ khi mới thoát khỏi tuổi thiếu niên, 1977, cùng với các bậc cha chú trong Phong trào Kháng chiến Liên tôn, địa bàn hoạt động là Miền Đông (Long Khánh, Biên Hoà, Thủ Đức...)

Năm 1982 vượt biển, tham gia lực lượng kháng chiến của tướng Hoàng Cơ Minh từ Phi Luật Tân, dưới quyền chỉ đạo của chiến hữu Kim Sơn, Thành bộ trưởng Bộ Đặc biệt Palawan, với nhiệm vụ ch́m.

Đến Pháp năm 1983, hoạt động toàn thời gian cho Tổ chức Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam (MTQGTNGPVN) từ năm 1984 đến 1988, không nhận bất cứ một khoản lương nào của Mặt trận (MT) ngoại trừ khoản tiền 400 đô-la vào đầu năm 1985 do Chiến hữu Cao Văn giao tận tay để chia xẻ chi phí đi đường cho công tác Ḥa Lan, Đan Mạch, một công tác kéo dài suốt 5 tháng với nhiệm vụ thành lập lại cơ sở MT tại Ḥa Lan, lúc đó đă tan nát 90% sau cơn băo tố niềm tin xảy ra cuối năm 1984 giữa hai vị lănh đạo cao cấp nhất thời bấy giờ, ông Hoàng Cơ Minh và ông Phạm Văn Liễu.

Là nhân lực t́nh nguyện phục vụ quốc nội, giấy chấp thuận kư giữa năm 1985 do ông Phan Vụ Quang (tức ông Hoàng Cơ Định). Chuyến đi được quyết định ngày vào giữa tháng 9.1985 với vé máy bay tự túc. Cùng đợt về từ Âu Châu trong thời gian này gồm Trần Quốc Hùng (cựu sĩ quan Dù) từ Đan-mạch, vơ sư Vơ Sĩ Hùng và kỹ sư Nguyễn Quảng Văn từ Pháp. Quyết định về nước (tức chiến khu) từ cấp Tổng Vụ Hải Ngoại có thay đổi trong những ngày chót: Phạm Văn Thành là tôi bị ở lại Hải ngoại để tiếp tục thử thách(!)

Năm 1988 tôi quyết định xin ngưng công tác toàn thời gian v́ gần như bị "thất nghiệp" trong công tác. Tŕnh độ học vấn của tôi không nhiều, không thể vạch chiến lựợc, vẽ chiến thuật cho tổ chức. Nhưng để thi hành chiến lược chiến thuật th́ tổ chức nào cũng cần những người như chúng tôi, những người thanh niên Việt Nam có đủ ḷng tự trọng dân tộc và có một tinh thần đấu tranh chống Cộng sản cương quyết, có đởm lược khả dĩ đủ để bảo vệ lư tưởng tự do trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Những nhân lực toàn thời như vậy không thể xử dụng chỉ cho mục tiêu "kinh tài món" ngày ngày đi bán rau, vác gạo hay nấu cơm phục vụ các "chiến hữu đấu tranh cuối tuần" ở cái đất Paris vốn đầy những mưu mô chính trị. Tôi đă rời khỏi đội ngũ toàn thời v́ những lư do như vậy, song song với những lư do thuộc về tinh thần và tâm lư rất mẫn cảm... mà tôi không thể tŕnh bày ra ở đây, v́ có liên quan đến hạnh phúc của một số gia đ́nh. V́ trân trọng hạnh phúc của từng gia đ́nh này, tôi buộc ḷng phải giữ thái độ im lặng, không nêu ra những lư do đó.

Tôi cũng tin rằng không ai có đủ nhẫn tâm để yêu cầu tôi phải tŕnh bày những điều tôi đă không muốn nói ra, v́ hạnh phúc của một số gia đ́nh như đă nêu. Năm 1989, tôi bị "sa thải" khỏi hàng ngũ MT sau khi các vị lănh đạo của cơ sở MT tại Âu Châu và Paris đă "tận t́nh" bôi bẩn danh dự cá nhân tôi, đồng thời tận t́nh phá vỡ đời sống gia đ́nh của vợ chồng tôi. Anh chị em trong gia đ́nh bên vợ tôi bị chia ra làm hai với những ê chề đau đớn đến tận cùng. Trong khi đó các vị lănh đạo th́ hả hê khi thấy tôi gần như bị cô lập hoàn toàn với Cộng đồng. Các hội đoàn nghi kỵ, chiến hữu dè bỉu, thân hữu xa lánh, gia đ́nh chối từ.

Gần một năm trời tôi đă thu ḿnh trong một cư xá sinh viên nghèo nàn, chán chường đến tận cùng bài học về con người. Tôi đă muốn quên đi tất cả. Nhưng cuộc sống vẫn xảy ra quanh tôi. Những gian manh càng ngày càng cuồng bạo xảy ra trên đất nước tôi; những thao thức, những nhục nhằn chiến đấu vẫn xảy ra trên đất Mẹ, dù phải trả bằng trăm cay ngàn đắng.

Đến khi những tờ báo khát vọng từ Sài-G̣n dạt đến được tầm tay ḿnh, tôi đă bật dậy, gom góp hết sức lực c̣n lại, để mong có thể làm được điều ǵ đó cho đất nước. Anh Em chúng tôi lại tụ lại, nhóm Gió Việt ra đời tại Paris (hầu hết đều là những nhân sự trụ cột của đoàn Văn nghệ Kháng chiến Paris thuộc MTQGTNGPVN những năm 1987 và 1988).

Để mong hoạt động tốt, Anh Em gom góp vốn hùn một cơ sở kinh doanh. Và đây có lẽ là sai lầm lớn nhất của tôi và cả nhóm. Chúng tôi không phải là những nhà kinh doanh giỏi, lại đi làm một công việc thuần túy kinh doanh để lo cho hoạt động của Đoàn. Chúng tôi thất bại! Đă có nhiều trận cười hả hê chung quanh chúng tôi, của kẻ thù cũng có và của những người đă từng là chiến hữu cũng có!!!

Nhóm Tiên Long đă ra đời trong hoàn cảnh này và tôi cùng kỹ sư Nguyễn Anh Dũng, cựu sĩ quan QLVNCH Lê Hoàn Sơn đă lên đường về nước, với khát vọng làm một trận lửa cháy bằng biểu t́nh ngay tại Sài G̣n, để chuyển thế đấu tranh cả trong lẫn ngoài nước từ thế thủ sang thế công. V́ sự bội tín, chúng tôi đă thất bại và chấp nhận ngồi tù.

Nhà tù cộng sản đă đổ lên thân xác chúng tôi những đớn đau ê chề. Nhưng chính nơi những nhà tù này cũng đă dạy chúng tôi những bài học làm người quư giá. Thày dạy của chúng tôi chính là những người tù b́nh thường nhất, những người tù v́ lư do chính trị lâu năm nhất, trong đó có những người c̣n rất trẻ. Những người từng một thời chung với tôi một tổ chức, từng một thời sống hiên ngang giữa đất trời biên giới Lào Việt và Thái Lan, từng một thời có rất nhiều ước mơ, rất nhiều khát vọng. Tất cả đều đă rất chán chường!

* Chán chường v́ sự thật được phơi bầy trơ trẽn quá!
* Chán chường v́ mặc cảm bị trường kỳ bỏ rơi! Anh Em đâu? Chiến hữu đâu? Lănh đạo đâu? Mà biết bao năm, những tiếng kêu thống thiết của họ đều ch́m vào quên lăng. Gia đ́nh họ vốn dĩ đă khó khăn lại càng khó khăn hơn. Không một lời hỏi thăm, không một miếng quà (dù nhỏ nhất) để tỏ chút ân t́nh chiến hữu.

Khi biết tôi từng có thời chung tổ chức, Anh Em đă đến với nhau, sống chan ḥa với nhau như bát nước đầy. Và mọi sự thật đă được mở gỡ một cách thận trọng. Tôi vô cùng cảm ơn các Anh Em, chúng ta đă cùng nhau chia ngọt xẻ bùi để rồi lại tiếp tục đứng lên, làm tiếp công tŕnh c̣n dang dở. Tôi cũng cảm ơn các Anh Em, đă giải tỏa cho chúng tôi những thắc mắc từ lâu in đậm trong mỗi suy nghĩ của chúng tôi tại hải ngoại. Những thắc mắc đă đưa đến việc tôi phải bị sa thải khỏi hàng ngũ MTQGTNGPVN năm 1989.

Hàng năm chúng tôi đă cùng làm lễ giỗ chung cho các anh em đă nằm xuống trong trận đánh Nam Lào, trong đó đặc biệt có ông Hoàng Cơ Minh, có anh Vơ Hoàng, Trương Ny, Huỳnh văn Tiến, v.v... Cảm ơn các anh đă hiên ngang chấp nhận trả giá đắt cùng với tôi trong những lần như vậy. Ân t́nh này làm sao quên được? Ân t́nh này làm sao im lặng được?

Đó chính là lư do đưa tôi đến quyết định bạch hóa sự thật của 3 cuộc xâm nhập (mang tên Đông Tiến 1, 2 và 3) do MTQGTNGPVN tổ chức.

* Bạch hóa v́ ḷng tự trọng của một Tù Nhân Chính Trị,
* Bạch hóa v́ lương tâm của một người đi đấu tranh đối với những người đă nằm xuống một cách vô cùng anh dũng trên đất lạ quê người, cho ước mơ Dân tộc Hạnh phúc.
* Bạch hóa v́ sự an nguy của những người đang chuẩn bị lao vào trận chiến dưới sự điều động gây quá nhiều nghi ngờ của tổ chức MTQGTNGPVN.

Sự bạch hoá được chia làm hai thời kỳ. Thời kỳ thứ nhất, v́ tôn trọng quyền công bố của MẶT TRẬN, tôi đă viết một thư tay dài hơn 40 trang, chữ nhỏ, trong đó tŕnh bày chi tiết cả ba cuộc xâm nhập, và ĐẶC BIỆT ĐỀ CẬP ĐẾN NHỮNG THÔNG TIN QUAN TRỌNG LIÊN QUAN ĐẾN SỰ PHẢN BỘI CỦA NHỮNG NHÂN VẬT CÓ TRÁNH NHIỆM XÂY DỰNG ĐƯỜNG DÂY XÂM NHẬP CHO CẢ BA CUỘC ĐÔNG TIẾN.

Lá thư được viết ngày 27 tháng 11.1998, chưa đầy một tháng sau khi tôi được Cộng sản trả tự do, do sức ép của quốc tế và đồng bào hải ngoại. Lá thư được gởi trong ṿng một tuần sau đó đến đích danh ông Nguyễn Kim.

Ông Phan Vụ Quang cũng đă có lá thư này, do ông Kim trung chuyển. Trong thư tôi cũng xác định rằng tôi chỉ có thể giữ im lặng được (trước công luận báo chí truyền thông) trong ṿng 3 đến 5 tháng.

Suốt trong thời gian này, các cấp lănh đạo của tổ chức MẶT TRẬN không hề cho tôi biết rơ ràng MẶT TRẬN sẽ phản ứng như thế nào đối với những đề nghị và yêu cầu của tôi.

Ngày 14 tháng 4, 1999, tôi được phỏng vấn trực tiếp trên đài phát thanh Quê Hương phát đi tại California. Khi được hỏi về những sự việc liên quan đến ông Hoàng Cơ Minh tự sát tại biên giới Việt Lào, tôi đă xác nhận về thông tin này. Tôi đă hành xử đúng vị trí của một người tù chính trị đối với một tổ chức chính trị là MTQGTNGPVN trong việc giữ sự im lặng như đă hứa. Đồng thời ngày 14 tháng 4, 1999 tôi cũng đă làm đúng bổn phận của một "người tù chính trị nắm rơ sự thật" trước công luận.

Trước khi xảy ra buổi phỏng vấn, ông Trần Đức Tường đă gọi điện thoại cho tôi và đề nghị tôi tránh né buổi phỏng vấn. Tôi đă trả lời rơ ràng là tôi sẽ chọn cách hành xử đúng nhất, có lợi cho công việc chung. Sau đó ông HOÀNG CƠ ĐỊNH (PHAN VỤ QUANG) có điện thoại cho tôi đến 7 lần trong ngày. Lúc đó tôi không có mặt ở nhà v́ đang bận rộn công việc chung tại Thụy Sĩ. Khi về nhà, kiểm lại máy nhắn tin, tôi thấy có nhiều điều làm tôi phải suy nghĩ. Suy nghĩ không phải v́ sợ, mà v́ cảm thấy lo ngại cho trận chiến đang diễn ra ngày một gay gắt với kẻ thù chung CS...

Dù rằng đứng ở vị trí chiến đấu nào đi nữa, chúng ta cũng rất cần hai điều căn bản, đó là sự thẳng thắn và sự tôn trọng lẫn nhau. Thái độ khích bác và hù dọa có thể có tác dụng được với một số người, một số trường hợp.

Tuy nhiên, không phải là hữu hiệu với mọi trường hợp.

Đứng trước họng súng và cùm xích của chế độ dă man Cộng sản, dù có sợ, tôi vẫn đứng vững cùng các anh em khác và tuyên chiến "sẽ chiến đấu đến giọt máu cuối cùng" ngay tại hội trường kiểm thảo trại Đầm Đùn T5, trước mặt tập thể tù chính trị và bọn Sĩ quan An ninh, Phản gián. Vậy th́ ngày hôm nay, trong môi trường này, xin đừng dùng cách làm việc ấy với tôi, v́ nó chỉ tốn thời gian vô ích.

Tôi rất muốn tôn trọng mọi người và xin hăy giúp tôi giữ được trọn vẹn ước muốn đó.

Trở lại việc bạch hóa trên đài phát thanh Quê Hương. Sau khi kiểm lại rất nhiều lời nhắn trong máy, tôi đă gọi cho ông PHAN VỤ QUANG, v́ xét thấy cách nói chuyện của ông lịch sự và chí t́nh. Tôi đă xác nhận với ông PHAN VỤ QUANG, là tôi sẽ công bố sự thật về việc ông Hoàng Cơ Minh đă tự sát, cũng như những cái chết liên quan. Đối với tôi, những cái chết liên quan là điều rất quan trọng. Ông PHAN VỤ QUANG đă nói sẽ tôn trọng ư kiến của tôi và ngỏ ư mời tôi qua San Jose, đứng trước bàn thờ tướng Minh tại nhà ông. Tôi hứa sẽ sắp xếp qua, nếu như được bà Hoàng Cơ Minh đón tiếp, bởi chúng tôi (Tiên Long Hải Ngoại) đang c̣n giữ chiếc nanh heo rừng mà Thầy Giác Nhiên đă trao tặng Tướng Minh nhân dịp 30.4.1983 tại Hoa Kỳ. Chúng tôi sẽ xin gặp Thầy Giác Nhiên để nhờ Thầy kiểm định xem có phải đó chính là chiếc nanh mà Thầy đă tặng cho tướng Minh hay không.

Chiếc nanh heo này, tướng Minh đă tặng lại cho một cán bộ MẶT TRẬN tại quốc nội, tên Dương Thanh. Ông Dương Thanh đă trao lại cho kháng chiến quân (KCQ) Lư Viên (cũng là một tù nhân), ông Lư Viên sau đó đă trao cho nhóm Tiên Long.

Lại trở lại việc bạch hóa thông tin liên quan đến MẶT TRẬN. Sau 3 cuộc phỏng vấn với đài phát thanh Quê Hương, và sau khi một bài viết của luật sư Hoàng Duy Hùng tại Hoa-Kỳ được chạy trên Internet, tôi đă gặp rất nhiều điều tế nhị cũng như phiền toái xảy đến cho riêng tôi, cũng như gia đ́nh tôi. Tôi có thể chịu đựng được, cũng như đă từng chịu đựng từ 10 năm trước đến nay, sự khích bác, nhưng Mẹ tôi th́ không. Bà dù sao cũng chỉ là một người mẹ rất Việt Nam, bà đă giận và rất buồn phiền về tôi. Vợ tôi cũng vậy, người đàn bà yếu ớt đang mang thai ở tuổi 40, rất dễ bị xúc động...!

Ngày 26 tháng 4.1999, vừa từ Ḥa Lan trở lại Pháp, v́ sức ép của gia đ́nh, tôi đă đồng ư tiếp các vị quan chức của MẶT TRẬN tại nhà tôi từ 1 đến 3 giờ chiều. Có mặt trong buổi gặp gỡ này là quư ông Trần Đức Tường, Nguyễn Ngọc Đức, Trần Văn Phước và ông Bùi Trung Trực, anh ruột của vợ tôi.

Các vị này có lẽ là những người hiểu rơ hơn ai hết về hoàn cảnh gia đ́nh của tôi. Tôi sống như thế nào? Vợ tôi mạnh yếu ra sao? Con tôi thiếu thốn những ǵ, thừa thải những ǵ? Tôi không cần phải dấu diếm và b́nh thản bảo vệ quyết định công bố của tôi!

Sóng gió gia đ́nh đă nổi lên 5 tiếng đồng hồ sau phiên họp này, liên quan đến bài viết của ông Hoàng Duy Hùng. Có một điều đă làm chính tôi cảm thấy rất day dứt. Đó là có một đoạn trong bài viết, một đoạn rất ngắn, trong đó ông Hoàng Duy Hùng đă gọi tất cả những cán bộ cấp trung của MẶT TRẬN bằng một từ ngữ rất nặng.

Trong tinh thần tôn trọng sự thật, tôi xin được bày tỏ ḷng kính trọng tuyệt đối đến các cán bộ của MTQGTNGPVN, đă kiên định đấu tranh và hy sinh rất nhiều tâm huyết cho đại cuộc trong thời gian qua, đặc biệt là các cán bộ MẶT TRẬN tại Ḥa Lan, Đức, và Pháp, cũng như một số nơi khác.
Các anh, ở những vị trí cá nhân hoàn toàn độc lập, đă hỗ trợ tối đa cho kế hoạch Bảo vệ Các Tù nhân Chính Trị trong nước, trước và sau khi bản thân tôi được tự do. Đây là một tinh thần đấu tranh vô vị lợi. Đặc biệt, hầu hết các cán bộ MẶT TRẬN tại Âu Châu đều không hề nhận lương tháng.
Trong nhu cầu kết hợp làm việc chung, tôi đă thay mặt Hội Tiên Long tuyên bố kết hợp làm việc cùng phong trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động tại Hoa Kỳ. V́ thế, những điểm đúng sai của ông Hoàng Duy Hùng, chúng tôi cũng nhận chịu chung trách nhiệm. Một lần nữa, đứng trên cương vị người chịu trách nhiệm của tổ chức Tiên Long, tôi chính thức và trân trọng kính gởi đến các cán bộ MẶT TRẬN trung kiên và trân trọng đối với Tổ Quốc Việt Nam lời xin lỗi chân thành nhất của tôi, người phát ngôn của tổ chức Tiên Long.

Điểm thứ hai tôi cũng cần xác định liên quan đến người đă sinh thành ra vợ tôi, mà tôi vẫn coi như người cha thứ hai. Bố tôi đă mất sau nhiều năm làm việc miệt mài cho Tổ chức, chỉ mong ước sớm được nh́n thấy ngày quê hương thực sự tự do. Ông đă mất sau ngày Tướng Minh nằm xuống đúng 1 năm và 15 ngày. Khi ông Hoàng Duy Hùng đến nhà tôi để làm việc trong chuyến công tác tại Âu Châu đầu năm nay, nh́n thấy di ảnh của Bố tôi, ông đă hỏi: "Đây có phải là ảnh của ông cụ Bùi Trịnh Hữu?" Tôi trả lời đúng. Ông Hùng nói có nghe nhiều về ông cụ của vợ chồng tôi và hỏi thêm: "Khi mất, ông cụ đă có biết việc tướng Minh nằm xuống không?" Tôi nói "Có, ông cụ biết được do một nguồn thông tin của người Lào, và do lá thư của anh Trần Quốc Hùng, cựu sĩ quan Dù đă về nước cùng Tướng Minh, cũng bị bắt và được tạm tha. Ông cụ có hỏi tôi về thủ bút của Trần Quốc Hùng và tôi đă xác nhận là đúng. Vài tuần sau ông lâm bệnh rất nặng về thần kinh năo và qua đời sau đó vài tháng. Cái chết của ông cụ gây bất ngờ hoàn toàn cho mọi người, v́ ông cụ là một người có thể lực rất tốt. Ông cụ có tâm hồn bao dung với mọi người và có một tấm ḷng vô cùng thiết tha với đất nước..."

Có lẽ do công việc làm quá căng thẳng trong suốt thời gian ở Âu Châu nên ông Hoàng Duy Hùng đă hiểu không hoàn toàn đúng sự tŕnh bày của tôi? - bài viết này, tôi xin ghi lại những lời tôi đă nói, đồng thời xin nhận lỗi với ông Hoàng Duy Hùng, nếu như, do sự tŕnh bày thiếu cẩn thận của tôi mà ông đă nắm không được hoàn toàn đúng tinh thần sự kiện. Với gia đ́nh thân yêu, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về những điều công bố này.

Để kết thúc bài viết này, tôi trân trọng công bố phần hai của lá thư mà tôi đă gởi cho cấp cao nhất Tổng vụ Hải ngoại MTQGTNGPVN. Phần hai này được bắt đầu từ câu nói của ông Hoàng Cơ Minh trong những ngày cuối cùng "ÔNG NÓI, SAO TỚI GIỜ NÀY VẪN CHƯA THẤY LÊ PHÚ SƠN RA ĐÓN?".

VẬY LÊ PHÚ SƠN LÀ AI? NGƯỜI NÀY CÓ QUAN HỆ NHƯ THẾ NÀO ĐỐI VỚI ÔNG MINH?

QUAN HỆ NHƯ THẾ NÀO ĐỐI VỚI ĐƯỜNG DÂY XÂM NHẬP?

Khoảng 1982, từ trong nước có một nhóm người vượt biên giới đến Thái và gia nhập vào MTQGTNGPVN. Dẫn đầu đoàn người này là ông LÊ PHÚ SƠN, xưng danh là "đại diện kháng đoàn Thất Sơn" từ trong nước ra kết hợp.

Trong đoàn này có ông Dương Văn Tư, ông Trần Tự Nhiên và con trai, bà Trần Thị Kim Huệ (vợ ông Nhiên), Bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, ông Lê Đ́nh Bảy và một số người khác. Trong đoàn người này có hai người bị tổ chức MẶT TRẬN tuyên án tử h́nh và đă bị xử tử v́ lư do được gọi là phản bội vào khoảng đầu năm 1985.

Các KCQ trong tù th́ xác định rằng đă có sự tranh căi kịch liệt giữa ông Trần Tự Nhiên và các cấp lănh đạo về việc ông Nhiên đ̣i ra hải ngoại để vận động kết hợp thêm v́ không đồng ư cách làm việc của MẶT TRẬN trong việc kết hợp.

Sau khi hai người vừa nêu bị xử tử, đường dây xâm nhập cũng bắt đầu bằng các đợt về đầu tiên do ông LÊ PHÚ SƠN lập ra. Các đường dây này gọi là đường dây của "Ủy ban Kháng quản". Ông LÊ PHÚ SƠN sau đó đă trở thành người cao cấp nhất của các Ủy ban Kháng quản, người chịu trách nhiệm đường dây xâm nhập cho tất cả các đợt tiếp theo. Người được Tướng Minh phong cho chức vụ cao nhất ở trong nước lúc đó là Trần Phó Trấn IV. Nên nhớ cho tới lúc bấy giờ (và cho đến nay) ở trong nước không có bất cứ cấp TRẤN nào ra đời ngoài Trấn IV. Cấp Trấn, theo như các KCQ giải thích sau này, được so tương đương cấp Vùng thời Việt Nam Cộng Ḥa (có 4 Vùng Chiến thuật trước 1975).

ĐỢT ĐÔNG TIẾN I về năm 1986 do ông Huỳnh Trọng Hà dẫn, lănh đạo là ông Dương Văn Tư. Trong đoàn này c̣n có bà Trần Kim Huệ và ông Huỳnh văn Tiên. Cả đoàn đă vào tới sông Sa-Thầy. Tới một đoạn sông dữ, ông Huỳnh Trọng Hà và mấy chục người khác đă bị cuốn trôi mất xác. Ông Lâm Thao lên thay thế Huỳnh Trọng Hà và cũng bị chết do phản bội (?).

Ông Dương Văn Tư đă họp những anh em c̣n lại (trong đó có Dương Mến, người em kết nghĩa của tôi) và chia cho mỗi người một ít vàng, rồi bảo ai nấy nên tự ḿnh t́m đường thoát. Ông Tư đă biệt tích sau đó.

Anh em đă lần theo dấu giày và thấy hướng mũi giày đi về phía Cam Bốt.

Xin lưu ư là sông Sa Thầy nằm trong địa phận Pleiku, Việt Nam. Sau đó không lâu, những người c̣n lại đều bị bắt, bị đánh đập và tra tấn dă man.

Mọi câu hỏi đều không thấy đề cập đến bà Trần Kim Huệ và ông Huỳnh Văn Tiên (xin đừng lẫn lộn với một người cũng tên Huỳnh Văn Tiên hiện đang ở Đan Mạch).

ĐỢT ĐÔNG TIẾN II về ngày 11 tháng 7.1987 gồm khoảng 180 người (với 30 lính kháng chiến Lào Vàng Pao) đi từ tỉnh Ubon ngược về Mộc Tà Hản bằng xe của Hồng thập tự Quốc tế. Sau đó băng qua sông Mê-Kông để vào tỉnh Saravan thuộc Lào. Ông Minh đă đổi hướng đổ bộ thay v́ theo sự sắp đặt của t́nh báo Thái. Sau này, trong các đợt thẩm cung, các KCQ đều biết rằng điểm đổ bộ do t́nh báo Thái sắp đặt đă có một trung đoàn bộ đội Việt Nam phục sẵn.

5 ngày sau khi đổ bộ qua sông, ở một đoạn đường quốc lộ 13, đoàn quân Đông Tiến II đă đụng trận đầu tiên, buổi chiều đụng lần hai, và liên tiếp cho đến ngày thứ 49 của trận chiến. Đặc biệt thời gian đầu bộ đội Việt Cộng chỉ đánh cầm chừng, cho tới khi ông Lê Đ́nh Bảy dẫn một số quân thuộc "Kháng đoàn Thất Sơn" cũ trốn về phía Việt Cộng th́ áp lực trận chiến tăng cường độ ác liệt với rất nhiều pháo cá nhân được xử dụng, nhắm thẳng vào đoàn quân. Ông Lê Đ́nh Bảy trốn về với Việt Cộng ngày 16 tháng 8.1987. LÊ Đ̀NH BẢY LÀ "QUYẾT ĐOÀN TRƯỞNG QUYẾT ĐOÀN ĐẶC NHIỆM" trong Đông Tiến II trước khi y phản bội.

Xin lược qua cơ cấu tổ chức của Đông Tiến II. Đông Tiến II về nước với một Tâm đoàn.

Một Tâm đoàn gồm có:
* 3 Quyết đoàn.
* Một Quyết đoàn gồm 3 Dân đoàn.
* Mỗi Dân đoàn có khoảng 15 người.

QUYẾT ĐOÀN ĐẶC NHIỆM GIỮ NHIỆM VỤ BẢO VỆ CHIẾN HỮU CHỦ TỊCH CÙNG CÁC CÁN BỘ TRUNG ƯƠNG.

Lê Đ́nh Bảy "bị" CSVN kết án 7 năm nhưng chỉ ở tù khoảng 3 năm với tất cả mọi ưu đăi của chế độ. Lê Đ́nh Bảy đă được đi "diễn thuyết" nhiều nơi, cho dân chúng cũng như các trại tù, về đề tài: "Bộ mặt thật của Mặt trận Hoàng Cơ Minh". Lê Đ́nh Bảy là người hợp tác tích cực nhất với Cộng sản sau khi măn "tù".

Điểm lại những khuôn mặt tạm gọi là "phản bội", ta có thể thấy một sự xuyên suốt liên quan đến các nhân sự mang tên gọi "KHÁNG ĐOÀN THẤT SƠN". Từ LÊ PHÚ SƠN đến TRẦN TỰ NHIÊN, NGUYỄN HỮU NHIỀU (hai người bị tử h́nh tại chiến khu) đến TRẦN THỊ KIM HUỆ, LÊ Đ̀NH BẢY, v.v... Ngoại trừ trường hợp bị xử tử, những người c̣n lại đều không chết và một số anh em KCQ bị cầm tù tại B34 (Cục Phản gián phía Nam) đă nh́n thấy rất rơ LÊ PHÚ SƠN VÀ TRẦN THỊ KIM HUỆ RA VÀO TRUNG TÂM B34 VỚI DÁNG ĐIỆU CỦA NHỮNG CÁN BỘ CAO CẤP!

Ông Hoàng Cơ Minh chết đi, Vơ Hoàng là cán bộ bí thư đă tuyên bố không thể chết theo mà phải sống để làm chứng nhân lịch sử. Tiếc thay anh đă bị M79 của Việt Cộng bắn nát người. Anh chết đi, cuốn sổ tay "Nhật kư Hành quân" và mật mă liên lạc bị lọt vào tay Cộng sản. Cuốn sổ tay này đă được sao chụp thành nhiều bản để Việt Cộng làm công việc điều tra từng người.

Nếu ta ghép dữ kiện cuốn sổ tay với việc Lê Phú Sơn ra vào B34 như một cán bộ Cộng sản, khả dĩ có thể cứu tổ chức MT tại hải ngoại khỏi tội lừa dối đồng bào về cái chết của ông Hoàng Cơ Minh; về hành vi vẫn công khai công bố ông Minh c̣n sống, vẫn c̣n lănh đạo HỘI ĐỒNG KHÁNG CHIẾN TOÀN QUỐC.

Nhưng cái vế thứ hai của vấn đề th́ lại rơi vào hố thẳm bất lợi hơn rất nhiều cho tổ chức. Ấy là mọi đoàn viên, tất cả đồng bào, đều có quyền đặt câu hỏi: "VẬY TH̀ AI LÀ NGƯỜI LĂNH ĐẠO 'HỘI ĐỒNG KHÁNG CHIẾN TOÀN QUỐC' SUỐT MƯỜI MẤY NĂM NAY?"

Trở lại với các đợt về nước, MẶT TRẬN không chỉ tổ chức 3 cuộc Đông Tiến với vơ trang đầy đủ. CÁC ĐỢT VỀ KHÁC CỦA "ỦY BAN KHÁNG QUẢN" ĐỀU BẰNG GIẤY TỜ DO BỘ NỘI VỤ VIỆT NAM CẤP. TẤT CẢ ĐỀU BỊ BẮT TẠI BATTAMBANG. KHI BẮT HỌ, CÔNG AN VIỆT CỘNG NÓI VỚI NHAU: "LẠI VÀI CON NHẠN BỘ NỘI VỤ NỮA..." Thái độ của bọn công an tỏ ra rất coi thường những người xâm nhập bị bắt(?).

Tất cả những người bị bắt đều bị buộc phải viết trên giấy gởi ra chiến khu là "đường giây tốt đẹp", là "an toàn". Họ thậm chí c̣n phải viết ra những tin ma, nay đánh chỗ này, mai đánh chỗ khác; tuần trước diệt đồn công an, tháng qua treo cờ, tuyên vận, v.v...

Khi đă măn hạn bị biệt giam (bị giam giữ một ḿnh, không được liên hệ với bất cứ ai) th́ ai cũng đặt câu hỏi với nhau: "Tại sao anh lại báo ra là an toàn?" Rồi người trước giận kẻ sau, người sau oán kẻ trước...

ĐƯỜNG GIÂY ỦY BAN KHÁNG QUẢN (UBKQ) CŨNG DO ÔNG LÊ PHÚ SƠN VẼ RA!

Người ta có thể đặt câu hỏi "phải chăng ông LÊ PHÚ SƠN phản MẶT TRẬN v́ MẶT TRẬN đă quá tàn ác, giết người của họ ngay tại chiến khu?" Cũng có thể đặt giả thuyết rằng "ÔNG LÊ PHÚ SƠN LÀ PHẢN GIÁN CỦA VIỆT CỘNG CÀI VÀO HÀNG NGŨ MẶT TRẬN Ở CẤP CAO NHẤT!"

Đau đớn thay cho số phận những người đă nằm xuống cho lư tưởng sáng ngời họ theo đuổi. Con số không phải là ít oi, trong cả ba đợt, số tử vong lên đến hơn 200 người. Những người bị tù đày khốn khổ trong cô đơn tuyệt vọng cũng lên đến hàng trăm. AI ĐĂ VÀ PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ VIỆC NÀY?

Người ta đă lôi đích danh Bùi Văn Nam Sơn của vụ ông Bá ra để luận tội. Người ta đ̣i chúng tôi phải đưa Chu Vũ Hoan ra để xét xử... Nhưng không thấy ai dám mổ xẻ sự kiện hàng mấy trăm con người yêu nước bị chết thảm ở biên giới Việt - Lào! Trong khi vụ của chúng tôi không có ai chết, người vẫn c̣n sống sờ sờ ra đây.

Phải chăng v́ đa số những người đă chết kia đều không mang quốc tịch Mỹ, Pháp...? Hay v́ họ chỉ là những kẻ "vô danh tiểu tốt", nghèo trắng tay ở những trại tỵ nạn? Hoặc bởi v́ thế lực của MẶT TRẬN bao trùm quá, kinh khiếp quá, táo tợn quá? Hay bởi v́ e ngại sự đoàn kết hải ngoại sẽ mất đi?

Than ôi! ĐOÀN KẾT NẾU ĐƯỢC ĐỊNH H̀NH NHƯ VẬY TH̀ ĐOÀN KẾT ĐỂ LÀM G̀?


Đoàn kết ấy phải gọi bằng tên ǵ và sẽ dắt chúng ta đến đâu trong mục tiêu đ̣i lại sông núi cho một dân tộc quá khát khao tự do dân chủ? Các bậc đàn anh của tôi tại hải ngoại chắc ít khi mường tượng ra được cái cảnh những người tù chính trị về từ hải ngoại khi bị quay cung đă bị tan nát cơi ḷng như thế nào khi những tên sĩ quan phản gián P16 và A15 chắp tay sau đít đi đi lại lại, miệng lẩm bẩm những câu đại loại: "CÁI CÔNG TY KHÁNG CHIẾN PHỞ B̉ CỦA CÁC ANH..."

Không, tôi không muốn những người đi sau tôi c̣n phải tiếp tục chịu đựng những cảnh như vậy!
Tôi không muốn sẽ lại có thêm những cái thứ "kháng chiến cháo gà" hay "kháng chiến cơm heo" được nuôi dưỡng một cách cố ư hoặc vô t́nh bởi ai đó. Nếu trên xác thân ta có một vết ung nhọt đang lan thành ung thư, muốn diệt được mầm họa phải đ̣i hỏi ta đởm lược. Đây là những lời nói thật, nói thẳng, được trả bằng chính sinh mạng của tôi, xin đừng nghĩ là một hành động khiêu khích. Trên cơi đời này, ai là người không sợ chết? Nhưng nếu cần chết để bảo vệ sự thật th́ Phạm Văn Thành này cũng dám chấp nhận. Không thù oán, chỉ tiếc là ḿnh không c̣n sống được đến ngày dân Việt toàn thắng Cộng sản!

Tôi viết những gịng này sau nhiều đắn đo suy nghĩ, sau nhiều lần phải dừng ngang v́ những gịng nước mắt. Tôi cũng chỉ là một con người b́nh thường như muôn ngàn người đang sống đây, cũng có một mái gia đ́nh, cũng có những t́nh cảm. Và có những người Anh của tôi mà tôi vô cùng thương mến, vô cùng kính trọng; những người đă cùng chia ngọt xẻ bùi với tôi bao nhiêu ngày tháng... mà hôm nay tôi buộc phải viết lên những điều đớn đau của sự thật, ít nhiều làm xúc phạm đến các anh, điều mà gia đ́nh, vợ con tôi và tôi không bao giờ muốn. V́ các anh chị là những ân nhân của gia đ́nh tôi. Trong cảnh tù tội lao lư, khi mọi người không ai biết đến tôi, không ai muốn nhớ đến tôi, thậm chí có những kẻ mong tôi chết rũ tù, th́ các anh chị là những người ŕ rào tổ chức, âm thầm lo lắng cho vợ con tôi.

Ân nghĩa đó, ngày hôm nay tôi trả bằng bài viết này, là cả một vực sâu đau đớn trong hồn tôi. Nhưng, xin chịu tội trước các anh chị, để tôi làm tṛn phận sự của người thông tin, một thông tin đă được viết bằng máu, được học thuộc ḷng trong hầm cùm và được viết lại bằng những cơn khóc đứt đoạn khi viết ra. Xin tha thứ cho tôi. Tôi đă viết lên các bậc chức quyền, nhưng suốt 5 tháng trôi qua, các vị ấy vẫn nhởn nhơ coi thường sự kiện.

Xong bài viết này cũng là xong bổn phận thông tin của tôi. Trách giận thương ghét là quyền của các anh. Tôi vẫn ngày ngày cố góp sức ḿnh vào chuyện chung. Đi lại chủ yếu bằng phương tiện xe buưt, rất ít tốn kém và không hề có bảo vệ trên khắp Âu Châu. Nếu giận quá mà thấy cần phải xử tôi th́ cũng không bao giờ tôi oán trách các anh.

Công việc đại sự chẳng bao giờ là dễ cả. Người ta phải chịu trả giá đắt th́ mới mong dẫn tới thành công. Tôi chủ trương xây dựng một tinh thần mới. Tinh thần dám nh́n thẳng vào sự thật để huy động tổng lực đấu tranh, một tổng lực gồm những con người luôn đứng thẳng, mắt sáng quắc niềm kiêu hănh, chỉ chiến đấu cho sự thật, công bằng và tự do.

Bài viết này sẽ là bài viết duy nhất của tôi trên báo chí, với dự định đưa lên Internet liên quan đến MTQGTNGPVN. Từ nay tôi sẽ giữ im lặng v́ tôi tin tưởng vào sự nhận định phân tích của đồng bào tôi. Trong trường hợp bất khả kháng cần tôi phải lên tiếng th́ tôi sẽ yêu cầu xử dụng diễn đàn để đối chất công khai, ở bất cứ đâu và chỉ một lần, trước công luận, trước một cử tọa chân chính.
Xin đừng dùng bài viết này vào mục tiêu công kích cá nhân. Cũng xin đừng để chúng tôi phải xử dụng bạo lực để cảnh cáo những mưu đồ châm chọc, gây chia rẽ oán thù giữa người này với người khác.

Xin giúp chúng tôi làm tṛn bổn phận làm người.

Paris khuya 27 tháng 4 năm 1999
PHẠM VĂN THÀNH
12 Place Des Canuts 95100 Argenteuil, France Tel: 1 39 80 21 39

oOo

 

THƯ THÔNG BÁO

Thừa ủy nhiệm của các Kháng chiến quân (KCQ) c̣n sống sót trong Quyết đoàn Đặc nhiệm Đông Tiến II, nay trân trọng công bố tên và ngày giờ của các Cán bộ và KCQ có thân nhân tại hải ngoại, đă tử trận tại Nam Lào và Thái Lan sau đây:

1. Anh Huỳnh Trọng Hà và Lâm Thao, hy sinh năm 1986 tại Pleiku (Đông Tiến I).
2. Anh Huỳnh Văn Tiến (Đan Mạch), hy sinh ngày 26/7/1987 lúc 7 giờ sáng tại QL13 Nam Lào.
3. Anh Trương Ngọc Ny (Hoa-Kỳ), hy sinh ngày 06/8/1987 tại QL13 Nam Lào.
4. Anh Vơ Hoàng (Hoa Kỳ), hy sinh ngày 28/8/87 khoảng 10 giờ 15 tại Saravan, Nam Lào.
5. Anh Nguyễn Huy, tự sát ngày 28/8/87 cùng với ông Hoàng Cơ Minh tại Saravan, Nam Lào.
6. Anh Lưu Minh Hưng, tự sát cùng ông Hoàng Cơ Minh ngày 28/8/87 lúc 10 giờ sáng. 7. Anh Đẩu, tự sát cùng ông Hoàng Cơ Minh ngày 28/8/87 lúc 10 giờ sáng.
8. Anh Trần Thiện Khải, hy sinh ngày 27/8/87 lúc 8 giờ sáng.
9. Anh Trần Hướng Việt (Việt kiều Thái Lan) hy sinh ngày 26/8/87.
10. Anh Long (về năm 1984 qua ngă Singapore vào Thái), hy sinh tháng 7 năm 1987.
11. Anh Hội, hy sinh năm 1986 (về chiến khu năm 1984 qua ngă Singapore cùng với anh Long và ông Cao Văn Muôn).
12. Anh Vơ Sĩ Hùng, về từ Pháp, bị xử tử tại chiến khu năm 1989-90 (người thi hành lệnh bắn là anh Đào Bá Kế).
13. Anh Lê Hồng, hy sinh đầu năm 1986.
14. Anh Trần Vi Thiện, chết trong nhà tù A20.
15. Anh Trần Công, chết tại nhà tù Xuân Phước A20.

Tổng cộng 15 người trong danh sách này
Paris ngày 27 tháng 4 năm 1999

Kính, cẩn báo,
Phạm Văn Thành

ooOoo

Và Đài SBS Melbourne (phát thanh toàn quốc) cũng đề cập nội vụ Hoàng Duy Hùng và Phạm Văn Thành một cách đặc biệt và phát thanh liên tiếp nhiều kỳ vào tối Thứ Ba, trong đó có cuộc phoœng vấn ông Trần Xuân Ninh, ông Hoàng Duy Hùng và ông Phạm Văn Thành. Trong tất cả những bài viết bài đọc về vụ này được đăng trên báo chí, các website trên mạng lưới internet , tôi thấy đài SBS và báo Việt Luận đă làm một việc hết sức trung thực và công bằng. Tôi có đọc bài của bà Nam Dao ở Adelaide, có ư phiền trách đài SBS có ư "xếp đặt" bất lợi cho Mặt Trận. Tôi nghĩ là bà Nam Dao chỉ muốn đưa tin như những tờ báo khác là "đủ rồi".

Tôi không biết những tờ báo và đài phát thanh loan tải những bài viết như vậy Mặt Trận có chụp mũ là “dính líu” với Hoàng Duy Hùng và Phạm Văn Thành? Những vị nào loan tin có bị BẺ Răng chưa?

Phần tôi, một cá nhân nhoœ xíu, tại sao Mặt Trận lại boœ công bọc lớp áo cường hào ác bá ra đe dọa? Tôi nghĩ, Mặt Trận không "làm" có ḿnh tôi mà c̣n nhiều người nữa. Những người có thể “làm phương hại đến cách mạng”! Một bằng cớ hiển nhiên là không riêng ǵ ờ địa phương này mà nơi khác cũng có và hạng gộc đích thân hăm dọa chứ không cái kiểu "ném đá dấu tay".

ooOoo

Trong thư của ông Phạm Văn Thành cũng như trong cuộc phỏng vấn của đài SBS Melbourne có đề cập tới bài viết bà Phạm Thị Thái B́nh. Bài Viết của bà Phạm Thị Thái B́nh viết về ông Phạm Văn Thành được trích từ website "CON ONG" một website có chủ trương không châm chích, nhưng thư chửi bới ông Phạm Văn Thành được liệt kê là đứng đầu hạng, như sau:

oOo

Thư gửi Anh Phạm Văn Thành,
Người viết: Phạm Thị Thái B́nh

Đôi lời giới thiệu:

Vào ngày 30/4 1999 trên mạng lưới Internet có xuất hiện một bài viết của ông Phạm Văn Thành, một cựu tù nhân chính trị mới được Việt cộng phóng thích vào cuối năm 1998. Bài viết có tựa đề là "Ḍng Tâm T́nh Nước Mắt" sau đó có được đăng lại trên một vài tờ báo trong cộng đồng người Việt tỵ nạn.

Bà Phạm Thị Thái B́nh là một độc giả trên Net, đă có ư kiến viết bức thư này sau khi đọc được tài liệu DTTNM phổ biến bởi ông Phạm Văn Thành.

Ḍng Tâm T́nh Nước Mắt là một bài viết rất dài không thể rút ngắn để tŕnh bầy lại được, chỉ xin có đôi ḍng giới thiệu về ông Phạm Văn Thành theo như những chi tiết do chính ông cung cấp. Ông Phạm Văn Thành là một cựu đoàn viên của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam và đă bị Mặt Trận này khai trừ vào năm 1989. Ông Thành sau đó lập ra một nhóm riêng lấy tên là Tiên Long Hội và đă bị bắt khi hợp tác với Liên Đảng Cách Mạng Việt Nam để về nước hoạt động vào năm 1993.

Trong tù, ông Thành kết thân trở lại với các đoàn viên Mặt Trận bị Việt cộng bắt trong khi xâm nhập hay hoạt động tại Việt Nam.

Ḍng Tâm T́nh Nước Mắt là một tài liệu bạch hoá những tổn thất của Mặt Trận trong các hoạt động kháng chiến và nhân danh những đoàn viên Mặt Trận đă hy sinh hay đang bị cầm tù để lên án những người trách nhiệm Mặt Trận tại hải ngoại đă không chịu công khai hoá những tổn thất của tổ chức ḿnh và vinh danh những đoàn viên đă hy sinh.

Sau đây xin mời các bạn đọc thư góp ư với ông Phạm Văn Thành của bà Phạm Thị Thái B́nh:

Thân gửi Anh Phạm Văn Thành,

Trước hết tôi xin tự giới thiệu tôi tên là Phạm thị Thái B́nh, hiện định cư ở Úc Đại Lợi. Hơn mựi ngày qua, tôi được đọc qua báo chí không biết bao nhiêu là đóng góp cũng như tŕnh bày ư kiến về bài viết của ông Hoàng Duy Hùng, cũng qua bài viết này, người cựu tù nhân chính trị Phạm văn Thành, mà tôi được biết và ngưỡng mộ qua bài: Các cựu tù nhân chính trị gặp gỡ đ̣ng bào tại Âu Châu, đăng trong tờ Việt Nam Dân Chủ, lại chính là người đă nêu lên một vấn đề rất tế nhị, mà trong giai đoạn đấu tranh hiện nay, lẽ ra ḿnh nên làm khác hơn. Cho đến sáng nay đọc bài Ḍng tâm tư nước mắt của anh, tôi quyết đưnh phải viết thư cho anh chị, mong rằng chúng ta sẽ t́m được lối thoát cho vấn đề, mà tôi nghĩ tận đáy ḷng anh chị cũng như tôi, một người Việt yêu nước, đều mong mỏi.

Anh Thành thân mến,

Qua bài viết của anh, tôi nh́n thấy thật rơ tấm ḷng yêu nước, sôi nổi nhiệt thành của một thanh niên Việt Nam, và kế đó là tâm tư cùng những chân t́nh, ân nghĩa ràng buộc. Những chi tiết khác của bài viết, tôi không cho đó là những suy nghĩ chín chắn của Anh. Những phát biểu của anh trong bài viết của ông HDH cũng là những suy nghĩ không chín chắn, v́ thế, dù muốn dù không, anh đă làm vẩn đục không khí đoàn kết đấu tranh mà mọi người vừa tạo được, Anh đă xúc phạm đến t́nh c/h mà qua thư Anh viết, tôi thấy vẫn c̣n tràn đày trong hồn Anh, Anh cũng đă vô t́nh để người khác lạm dụng ít nhiều tên tuổi của ḿnh, mà lẽ ra gia đ́nh anh trọn quyền thừa hưởng, và chúng tôi, tuyệt đại đa số người Việt yêu chuộng Tự Do Dân Chủ ở trong và ng̣ai nước độc quyền hănh diện.

Anh Thành thân mến,

Bài viết của anh, cũng đă gây xúc động xâu xa trong tôi, Anh Chị đă có được một mái ấm gia đ́nh mà trong đó cha, con, chồng, vợ, anh, chị, em cùng chia xẻ gánh vác trách nhiệm đối với đất nước, từ đó t́nh thân ruột thịt có thêm một mối t́nh thiêng liêng là t́nh chiến hữu, mà qua bài viết của Anh, Anh Chị vẫn c̣n và đang có mối t́nh ấy, dù hoàn cảnh có đổi thay. Đó là một ơn lành mà thượng đế đă dành cho gia đ́nh anh chị. Nên trân trọng những hiếm quư ấy.

Anh Thành thân,

Điều tôi sắp viết ra đây, sẽ chẳng có ǵ mới mẻ, nhưng với tấm ḷng chân thật, tôi mong Anh đọc với tất cả sự cẩn trọng.

Chắc Anh c̣n nhớ, ngày c̣n ở trong nước, cả đại gia đ́nh của người Việt Nam ta, hai ba thế hệ sống chung dưới một mái nhà, thật là đầm ấm, các phần tử trong gia đ́nh cũng là những con người b́nh thường với đày đủ hỉ nộ ái ố, nhưng lễ giáo gia đ́nh đă giữ mọi người trong khuôn phép, con làm tṛn hiếu đễ đối với cha mẹ, vợ chồng giữ đạo thủy chung, anh chị em thương yêu nhau. Gia đ́nh sống đùm bọc nương tựa nhau. Sau ngày 30 tháng tư 75, bạo quyền có làm ly tán gia đ́nh ta, nhưng chúng không thể chia cách thâm t́nh cốt nhục giữa bà con ruột thịt, họ hàng của chúng ta ở trong và ng̣ai nước, một khi ta quyết tâm ǵn giữ, chắc anh cũng đồng ư với tôi về điểm này. V́ thế, không một ai, không một ai Anh Thành ạ, có thể chia rẽ hoặc cắt đứt t́nh cảm của bất cứ gia đ́nh nào ngoại trừ các cá nhân trong gia đ́nh ấy. Ḿnh cũng không thể không nói đến những trường hợp đă gây nhiều đau buồn ,trong một số gia đ́nh có những đứa con ngỗ ngược, không giữ được đạo làm người, thành phần này nếu gia đ́nh c̣n chút phúc đùc th́ sẽ đi phá làng phá xóm, c̣n gia đ́nh phúc mỏng th́ thật là tai họa cho dân tộc. Anh cũng đồng ư với tôi, đất nước ḿnh đang bị đại họa đó. Ông cha ta đă dạy chúng ta về đức tính khiêm nhường, hiểu biết cách đối xử như người quân tử, v́ thế mà ḿnh đă có biết bao nhiêu gương bằng hữu được học từ thời giáo khoa thư, như Lưu B́nh Dương Lễ, đến gương hy sinh của Lê Lai liều ḿnh cứu Chúa. Phải kỷ luật nghiêm minh như thế nào, phải hiểu biết công cuộc đấu tranh khó khăn như thế nào, phải biết tấm thân ta nhỏ bé, tầm thường thế nào đối với khí thiêng sông núi, tiền nhân ta mới có hành động anh hùng như vậy; giờ đến phiên chúng ta, há v́ chút tỵ hiềm, chút tự ái cá nhân, mà ta đang tâm đạp lên t́nh chiến hữu, coi thường kỷ cương, cam tâm làm lợi cho giặc? Sử xanh sẽ viết ra sao?

Anh Thành thân mến,

V́ chút t́nh riêng, Anh không muốn nói đến một vài điều, Anh hy vọng không ai nhẫn tâm buộc Anh phải nói ra. Tôi xin được tôn trọng ư Anh, và quyết không bao giờ t́m hiểu.
Vậy th́ trong trận đấu tranh này, với một kẻ thù nham hiểm, một tổ chức đấu tranh có chiến thuật chiến lược, có quyền không tuyên bố bất kỳ những ǵ đối phương áp đặt và mong muốn, có quá đáng lắm không? Có ai nhẫn tâm đ̣i phải bạch hoá điều này, bạch hóa điều kia? Những người KCQ trong tổ chức của Anh, nếu họ biết được chiến thuật chiến lược rành rẽ như lằn chỉ trong tay họ, khi bị tù tội, bạo quyền làm sao nới tay cho được, cuộc đời họ chỉ c̣n có màn đêm trong ngục tối, chỉ có mùi xú uế chung quanh, bị đọa đày hơn súc vật th́ sức lực ở đâu, th́ giờ ở đâu để được cùng Anh rành rọt, kể lể dài ḍng chi tiết? Nhưng tôi tin một điều họ đă măn nguyện v́ được hy sinh cho Tổ quốc, một ḷng giữ bí mật không khai báo tổ chức của ḿnh, không thông báo ai c̣n ai mất mới bảo vệ được cơ sở chứ, tuyệt đối không nhận quà thăm nuôi để không lộ tông tích chứ, như thế mới xứng đáng là chiến hữu của anh, là anh hùng của đất nước chứ phải không? Anh đă bị bắt khi về nước họat động, có phải v́ bí mật bị lộ, dù là vô t́nh hay cố ư? Nhưng theo thư Anh, th́ Anh đă bị bán đứng. Anh có tin rằng, Anh đang làm một việc mà mọi người Việt yêu nước buồn ḷng v́ Anh đang bán đứng MT, một tổ chức đấu tranh có uy tín và đang lănh đạo công cuộc đấu tranh đ̣i dân chủ cho VN?

Anh Thành ạ, người quân tử chẳng hề muốn nói đến cái đởm lược, mà chỉ lo ḿnh đă, đang và sẽ làm ǵ có lợi cho đất nước. Anh có nghĩ v́ cái đởm lược mà anh hằng nói đến, bạo quyền đă dùng nó để khai tử Anh trong ḷng chúng tôi không? V́ đởm lược mà Anh đ̣i bạch hóa, gây hoang mang, làm nguy hại đến uy tín của MT mà qua thư anh, anh vẫn c̣n quư trọng? V́ đởm lược Anh tự nhận làm người thông tin không công mà bạo quyền dày công t́m kiếm, v́ mọi người Việt nam ở trong và ngoài nước đều đă hiểu rơ cái tṛ "Xúi anh em chúng nó đánh nhau" của bạo quyền. Anh có nghĩ đến điều này không Anh Thành.? Dẫu Anh biết được vài điều, th́ với tinh thần của một người đi đấu tranh, hăy khoan nói đến kỷ luật của tổ chức, Anh cũng phải biết kẻ thù của dân tộc Việt, (chứ không phải kẻ thù của riêng Anh) là ai, để nh́n thấy phần nào hậu quả, cũng như kết quả của việc ḿnh làm chứ, phải không? Nếu vài năm trước địch tung tin bảo rằng Anh đă chết trong tù, dĩ nhiên bằng cớ không phải là điều khó kiếm dối với bạo quyền, tôi tin rằng chị ờ nhà vẫn chẳng bao giờ tin điều ấy, vẫn cầu nguyện cho Anh được b́nh yên, vẫn nuôi dậy con, rằng cha con vẫn c̣n sống hiên ngang trong tù, vẫn đấu tranh trong tù, ngộ nhỡ Anh có mất đi thật, tôi cũng không tin chị ở nhà sẽ xác nhận nguồn tin do địch đưa ra, v́ danh dự của Anh, và chị ở nhà vẫn tin là Anh c̣n sống cho đến khi chính chị tự tay chôn cất, thế th́ Anh vẫn hằng sống măi trong chị và các con Anh, và trong chúng tôi nữa đấy chứ?

Trong trận đấu tranh hiện nay, giữa ta và bạo quyền, làm được điều ǵ có lợi cho công cuộc đấu tranh th́ đó cũng là góp phần viết thêm điều hay vào sử sách, cuộc đấu tranh ngày hôm nay, như anh biết rất khó khăn, ta đấu tranh trong môi trường tự do thừa mứa của tây phương, nếu không cẩn thận, chỉ một chút vụng suy, vụng tính, không những ta chôn vùi thanh danh của chính ta, mà c̣n vô t́nh dùng tự do nơi đây xiết chặt thêm ṿng dây oan nghiệt ở cổ người dân trong nước. Tất cả các đảng phái chính trị và các tổ chức đấu tranh của ta ở hải ngọai chỉ có một mục tiêu chung và duy nhất là dứt điẻm bạo quyền, đừng một ai cố t́nh lầm lẩn , bắt chước học đ̣i dân chủ, tự cho ḿnh cái nhu cầu và khả năng bôi nhọ, bới móc những tổ chức khác, để dành dân, kiếm phiếu như chúng ta thường thấy ở các đảng phái tại các nước bản xứ mà chúng ta đang sống. Phải nhớ chúng ta đang ăn nhờ ở đậu, nước ta chưa có Tự Do Dân Chủ. Những hành động lợi dụng dân chủ một cách ấu trĩ, thiếu suy nghĩ, hoặc v́ bất cứ lư do ǵ, cũng đều gây thiệt hại cho tiền đồ Tổ Quốc, làm lợi cho bạo quyền, kẻ đă từng bỏ tù Anh chỉ v́ ḷng yêu nước của Anh, kẻ đang hành hạ các chiến hữu của Anh trong ngục tối. Anh cũng phải đồng ư với tôi ở điểm này.

Anh Thành thân mến, chuyện không hay đă xảy ra, nhưng trễ c̣n hơn không, chỉ có Anh là ngựi duy nhất biết phải thay đổi như thế nào cho thuận ư trời, hợp ḷng người. Anh không phải chịu trách nhiệm cho sự sai lầm của bất cứ ai, ngoại trừ cho chính sai lầm của Anh, Anh không cần xin lỗi cho bất cứ ai, ngoại trừ xin lỗi cho chính anh. Hăy tách Anh ra khỏi đám người vô lương tâm, đang cố t́nh dùng Anh như vật tế thần. Anh Thành ạ, hăy nhập vào đại khối đấu tranh, đừng làm hoen ố tấm ḷng dũng cảm yêu tự do dân chủ của ḿnh, anh Thành nhé! Do đó, tôi mong đợi ở sự suy nghĩ sáng suốt của Anh, một hành động tích cực nào của anh trong lúc này , cũng đều có giá trị nào đó, khiến đồng bào ở Úc , hàng ngàn người đă từng kư tên, từng tham dự các cuộc biểu t́nh đ̣i thả tù chính trị trong đó có Anh, được hănh diện và được đền bù.

Thôi nhé,
Thân,

Phạm thị Thái B́nh
Úc Đại Lợi

ooOoo

Tại địa phương, tôi tin cũng có nhiều người đă bị hăm dọa. Những người đă từng chống Mặt Trận từ sau vụ "khủng hoảng niềm tin" đến nay càng lúc càng gia tăng. Ngay như nội bộ Mặt Trận, thành viên có tiếng là trung kiên giờ không thấy c̣n ai. Trừ một người tôi sẽ đề cập sau. Nhưng không thấy ai lên tiếng công khai cả. Có lên tiếng chăng chỉ có tính cách lén lút. Tôi th́ không. Tôi không chấp nhận bất cứ một thế lực nào cướp quyền tự do ngôn luận của người khác, nhất là tại đất nuớc Úc Đại Lợi này. Chuyện Hoàng Duy Hùng và Phạm Văn Thành không c̣n là chuyện Mặt Trận có thể dấu được nữa. Cho nên, Mặt Trận mới "nặng tay" với những người nào "dám" biết chuyện đó và gán ngay là "dính líu"

Giả thử rằng, tôi có dính líu đó là quyền của tôi. Nếu sự dính líu đó có phạm pháp, tôi chấp nhận. Mặt Trận không có quyền ǵ ngăn cấm dù là ngăn cấm với h́nh thức đ̣n thù kiểu Mafia.

Tôi đă viết email thẳng tới Mặt Trận với bản sao cho nhiều người trong danh sách mà Mặt Trận dùng để phổ biến tin tức. Tôi muốn công khai hóa vấn đề. Nội dung thư tôi cho Mặt Trận biết là tôi KHÔNG SỢ những lời đe dọa đó.

Phạm Văn Thành và Hoàng Duy Hùng hoàn toàn xa lạ với tôi. Tôi chỉ "biết" Phạm văn Thành qua báo chí khi được Việt Cộng thả và "biết" làn thư hai khi nghe Trần Tri Vũ tường tŕnh từ Paris trên đài SBS ông tố cáo một tổ chức nào đó (đài SBS kiểm duyệt tên tổ chức). Nay lại biết thêm "một chút xíu" nữa. Sự biết của tôi như vậy là "dính líu"? Hay c̣n vấn đề ǵ khác mà Mặt Trận "ngại" nói ra. Nếu mặt Trận muốn bẻ răng tôi, tôi sẵn sàng đưa cớ cho Mặt Trận. Tôi sẽ “kể chuyện” Mặt Trận tại đây trên bằng một website riêng ghi rơ tên, mà bấy lâu nay cũng v́ ngại có ảnh hưởng đến CÔNG CUỘC CHUNG mà phải nhẫn nhục im lặng. Tôi không cần phải "dính líu" hay “ăn ké” vụ Hoàng Duy Hùng và Phạm Văn Thành. Không cần phải khai thác những bức email chửi bới thậm tệ Mặt Trận mà tôi nhận được mấy tháng nay.

Mặt Trận đă viết một email cho tôi để giải thích ṿng vo với những bài công dân vỡ ḷng y chang như những tên bộ đội ở Cục R ra lên lớp tôi về "Cộng Sản Nguyên Thủy" vậy. Đến ngày 17 tháng 7, trong ngày Đại Hội Thường Niên của Cộng Đồng (tôi không có dự), tôi bị công kích là chửi bới một tổ chức có “uy tín” bằng phương tiện của Cộng Đồng nhằm hạ uy tín Ban Chấp Hành Cộng Đồng. Cái tṛ “mượn gió bẺ măng” của Mặt Trận không ai lạ ǵ. Họ làm bộ ngớ ngẩn không biết cái phương tiện tôi dùng để “chửi rủa một tổ chức có uy tín” đó để khích động những người khác mặc dù họ thừa biết đă có thông cáo cũng như ngay Đại Hội thường niên năm vừa qua Ban Chấp Hành đă nói rơ những thứ gọi là phương tiện đó là tải sản của riêng cá nhân tôi. Ban Chấp Hành đă nhờ tôi giúp có điều kiện hẳn ḥi. Một điều rơ ràng hơn là tôi đă xác nhận với Mặt Trận là những website tôi phụ trách là của riêng tôi. Vậy mà họ cũng đưa lên diễn đàn để phải nghe những lời bất lợi về ḿnh. Một tổ chức có “uy tín” lại có những vặt vănh như vậy sao?

Đến chiều ngày Thứ Tư 21. 7. 1999. Tôi được bà PHẠM THỊ THÁI B̀NH, một bút hiệu, thành viên Mặt Trận, thành viên của Liên Minh Việt Nam Tự Do, thành viên của Hội Chuyên Gia Việt Nam. Một nhân vật mà ông Phạm Văn Thành đă nhắc nhở, tác giả bài viết lên lớp ông Phạm Văn Thành như nói trên gọi đến và muốn gặp tôi để “gỡ danh dự” giúp tôi.

Bà Phạm Thị Thái B́nh đến với tôi với với tính cách “bạn bè” chứ không phải do Mặt Trận “phái đến” để gặp tôi. Nhưng “t́nh bạn bè” đă bị “lấn cấn” ngay khi bà gọi điện thoại đến và nhằm phải vợ tôi (xin đừng nghĩ nhầm vấn đề khác). Khi nghe bà PTTB́nh muốn gặp tôi, vợ tôi thẳng thừng “phang”: "Bà định gặp ổng để bẺ răng ổng hả". Dĩ nhiên là “bà bạn” tôi đâu thể làm như vậy. Vây mà vợ tôi không nể t́nh cứø “phang” tiếp. Bà vợ tôi “phang” bà PTT B́nh về việc “ÔNG XĂ” CủA BÀ B̀NH, CỰU CƠ Sở TRƯởNG MẶT TRẬN, CỰU TRƯởNG CHI HỘI CHUYÊN GIA VIỆT NAM, THÀNH VIÊN LIÊN MINH VIỆT NAM TỰ DO, TỪ KHI VỀ VIỆT NAM ĐĂ CÓ THÁI ĐỘ NGHIÊNG HẴN VỀ VIỆT CỘNG. Điển h́nh nhất là viết thư lên báo Việt Luận công khai ủng hộ bà Hồ Mai vận động kết nghĩa với quận 1 thành phố Hồ Chí Minh. Bà vợ tôi kết luận: "Bà nhớ coi, trước kia bà nhờ tôi làm cái ǵ tôi cũng làm giúp bà. Dạo sau này, bà nhờ tôi, tôi từ chối. Tôi không thích người chân bên này, chân bên kia“.

Vợ tôi đă thẳng thừng với bà PTTB́nh cũng không lạ. Bà là đồng minh của tôi trong công cuộc chống cộng. Bà là người chịu đựng giúp tôi để đối phó lại những cú điện thoại hăm dọa, chửi rủa của bọn cường hào ác bá cứ đêm khuya gọi tới, để tôi có đủ giờ ngủ, không bị mất sức cho công việc kiếm cơm hàng ngày. Bà có niềm uất hận như tôi. Bà không c̣n sợ một ai nữa. bà sẵn sàng đối diện.

Bà B́nh vừa đến nhà tôi đă vội phân bua. Bà đem bác sĩ Trần Trung Ḥa, chủ tịch Cộng Đồng, chủ tịch Hội Cựu Quân Nhân, mà bà ca tụng là người tốt, người đạo đức khó có người thứ hai v.v... và bà đă không những là bạn rất thân mà c̣n coi ông bà Ḥa là anh chị ruột nữa ra để dẫn chứng sự phân bua đó và yêu cầu tôi hoœi có đúng như vậy không. Tôi mỉm cười và thẳng thừng từ chối. Tôi nói tôi không thích dính líu vào đời tư của người khác. Vả lại, cái mỉm cười của tôi đă biểu lộ tôi ”rành“ sự thành thực của bà. Bà là thành viên của Mặt Trận, bà biết ông Trần Trung Ḥa là người tốt, người đạo đức, người anh của bà. Vậy mà bà làm ngơ hay đă tiếp tay(?!) để Mặt Trận phá rối người đạo đức như vậy nhiều năm liên tiếp. Tôi nghi ngờ cái ”t́nh“ của bà.

Trong buổi tiếp chuyện với ”bà bạn“ Phạm Thị Thái B́nh, bà cho biết là Mặt Trận không hề hăm dọa tôi như vậy là tội ”Không có Mất Danh Dự“. Th́ ra bà gỡ danh dự cho tôi là vậy. Như vậy cũng có nghĩa là Mặt Trận đă từng tước danh dự của nhiều người khác? Thật là cay đắng cho tôi. Cay đắng cho những người tỵ nạn đi t́m tự do. Tôi mỉm cười và nói là tôi biết trước câu trả lời và hoœi: "Thế c̣n Mặt Trận nào ở Adelaide đă hăm dọa tôi?" Phải, ”người“ ở Adelaide đă hăm dọa cùng nội dung như những ”người“ ở Brisbane, cách xa nhau gần hai ngàn cây số. Bà PTT B́nh xác nhận là đă hoœi nơi đó nhưng chưa được trả lời. Khi nào có sự trả lời bà đến gặp tôi lần nữa. Tôi lại thẳng thừng từ chối sự gặp gỡ đó. Bà tḥng: ”Tôi sẽ gọi điện thoại cho anh“. Tôi không mong muốn bà ta gọi điện thoại cho tôi v́ tôi cũng biết câu trả lời cũng như tôi biết mục đích của bà đến gặp tôi dù bà xác định là bà tự ư chứ không phải do Mặt Trận phái đến. Mục đích đó là tôi có ”một giải pháp ôn ḥa nào với Mặt Trận“ không? Tôi cứng rắn trả lời là không có giải pháp nào cả. Tất cả đều ở phía Mặt Trận. Mặt Trận dồn ép tôi th́ tôi phải bung và bất chấp hậu quả. Tôi cho ”bà bạn“ tôi biết trước những việc làm của tôi là đưa tất cả những ǵ Mặt Trận đă và đang làm tan nát cộng đồng này lên website. Không lợi dụng chuyện Hoàng Duy Hùng và Phạm Văn Thành. Và kết luận là bà không đủ sức để thuyết phục tôi.

Tôi không tự cao, bà không phải là người để tôi đối diện, mẫu người của bà Mặt Trận nên dùng vào việc khác. Tôi muốn đối diện với người có tầm nh́n xa hơn và có ḷng thành thực. Bà là một trong những nhân tố thúc đẩy tôi bước xa hơn nữa. Nhất là ngay khi viết những ḍng chữ này, tôi vẫn chưa được bà báo tin như bà đă hứa.

 

• KHÚC VƯỢNG


 

* * * * * * * * *

 
 

* * * * * *

(CO`N TIE^'P)
 
 

http://tailieu0.tripod.com/

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com