" NẾU ANH KHÔNG NÓI, AI NÓI ?
BÂY GIỜ KHÔNG NÓI, BAO GIỜ ? "
NGUYÊN THANH
 

Chuyện Dông Dài

 

Lời quê góp nhặt dông dài
Mua vui cũng được một vài trống canh
(NGUYỄN DU)
 

 

 

THƯ GỬI CỤ PHAN KHÔI!

NGUYÊN THANH

8/17/2001 - SAIGONUSA NEWS
 

Thương thay liệt sĩ Hoàng Cơ
Minh chết Định dấu hồn bơ vơ buồn

(Thơ Nguyên Thanh làm theo thể Bút Tre)

 

 

CHUYỆN KHÓ TIN MÀ CÓ THẬT!

HOÀNG CƠ MINH... LINH NHƯ MIỄU

 

 

 

 

Kính thưa quư độc giả;

 

Mở đầu tiết mục Chuyện Dông Dài sau gần hai năm im hơi lặng tiếng, như có nói qua trong vài kỳ báo trước, Nguyên Thanh tôi, tự đáy thâm tâm, đă chỉ có ư muốn mua vui và làm vui cho đời, chớ tuyệt đối không hề có ư định chọc ghẹo đến ai hết. Thế rồi từ ư muốn ấy, không biết do một an bài từ “cơi trên”, hay do một động lực huyền bí nào xui khiến, mà bỗng dưng đúng lúc Nguyên Thanh tôi đang loay hoay t́m đề tài cho bài đầu tiên, thời sự Hoa Kỳ chợt sôi động ồn ào về chuyện một người mẹ Mỹ đang có thai, đă thản nhiên trấn nước giết chết năm đứa con ruột của ḿnh, khiến cho Nguyên Thanh tôi phải vội vàng chộp lấy, viết bài có tựa đề “Mắc Đàng Dưới hay Mắc Thàng Bố” làm đề tài để bắt đầu. Vô t́nh nội dung bài “lấy trớn” đó cùng với vài bài tiếp theo, có liên quan đến những “người” khuất mày khuất mặt, nếu thật sự có, tức là những “người” không thuộc diện ở “cơi dương”, cái cơi mà con người ta... “mới sinh ra th́ đà khóc chóe, trần có vui sao chẳng cười kh́”, hay nói rơ hơn, cái cơi mà quư độc giả cùng Nguyên Thanh tôi đang sống!

 

Rồi th́ như một trái “bom thúi... nổ chậm”, MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM, gọi tắt là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, “ních nem” là Mặt Trận Kháng Chiến; tấm b́nh phong của đảng VIỆT TÂN, đạo diễn và là cha đỡ đầu của các tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia, Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, Tuổi Trẻ Lên Đường...; sau - “14 năm dấu diếm cái chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh để dối gạt đồng bào là một vết nhơ trong lịch sử đấu tranh của toàn dân, “vài lănh đạo” MT phải chịu trách nhiệm về sự dối gạt này. Đây cũng là một bài học về NIỀM TIN, và sự THÀNH TÍN.” (trích đoạn nguyên văn từ trong “bài nhận định của Mỹ Linh, nhân bài phát biểu của “chiến hữu” Nguyễn Kim, tổng vụ trưởng tổng vụ hải ngoại trong buổi tiếp xúc với đại diện giới truyền thông ngày 28 tháng 7 năm 2001 tại San Jose, Bắc California”. Xin qúy độc giả lưu ư: Mỹ Linh là một nữ kiện tướng vô cùng quả cảm và kiên tŕ hết ḷng bênh vực MTQGTNGPVN trên hệ thống internet từ nhiều năm qua và cho măi đến hôm nay. Cũng trong bài nhận định này, Mỹ Linh đă phán quyết “khoan hồng” cho MT bằng cách làm một cuộc so sánh... tuyệt vời: MT VẪN C̉N “ĐỠ HƠN” CÁI ĐẢNG VC GIAN ÁC KIA HÀNG NGÀN LẦN!) – đột nhiên chính thức thông báo cái chết của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, cùng ba người kháng chiến quân khác từ cách đây hơn mười bốn năm trước! Sự kiện bất ngờ này đă làm cho Nguyên Thanh tôi bàng hoàng sững sốt!

 

Thế là như một trận quái phong, bốn cái tang chung này... đă gợi lại, và lôi kéo theo không biết bao nhiêu là linh hồn của các liệt sĩ khác, cùng quá nhiều các oan hồn uổng tử đă gục ngă v́ bàn tay tàn độc nhuốm đầy máu của “vài lănh đạo”  MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM (chữ của Mỹ Linh), gọi tắt là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, “ních nem” là Mặt Trận Kháng Chiến; tấm b́nh phong của đảng VIỆT TÂN, đạo diễn và là cha đỡ đầu của các tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia, Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, Tuổi Trẻ Lên Đường...!

 

Mỗi tối một ḿnh ngồi đối diện với cửa sổ nh́n ra “ban công” viết Chuyện Dông Dài, Nguyên Thanh tôi cảm giác như có h́nh bóng của các oan hồn uổng tử đang về lại chung quanh.

 

Các oan hồn uổng tử này, có kẻ chết mà không được “vài lănh đạo”  MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM cho chính thức chết!

 

Có kẻ chết mà không ngờ là bởi bàn tay của “vài lănh đạo”   MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM !

 

Có kẻ chết mà c̣n bị “vài lănh đạo”   MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM bắt phải tiếp tục vào trong nước lănh đạo kháng chiến!

 

Có kẻ chết mà c̣n bị “vài lănh đạo”   MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM bắt phải viết thư chúc Tết đồng bào!

 

Họ như “...Muôn ma Hời sờ soạng dắt nhau đi”!

 

Thấp thoáng trong đó có cả bóng ma của nhà báo Tú Rua-Lê Triết, tay phải dắt vợ ḿnh đầy máu với những lỗ đạn trổ từ sau lưng ra trước ngực, tay trái ngoắt nhà báo Đạm Phong cũng ḿnh đầy máu me với những vết đạn khiến cho lồng ngực trông giống như cái rổ, và mắt trừng trừng đớn đau uất hận nh́n bạn đồng nghiệp Hoài Điệp Tử khắp người cháy nám đen, v́ bị sát thủ phóng hỏa đốt chết trong ṭa soạn tờ tuần báo Mai, sau khi cẩn thận khóa trái cửa từ bên ngoài!

 

Các oan hồn uổng tử này sau hơn một thập niên bị nhốt “trong trường dạ tối tăm trời đất”, giờ đây đă bắt đầu “có khôn thiêng phảng phất u minh”, nên cảm thấy “hồn đơn phách chiếc lênh đênh quê người”! Họ sờ soạng dắt nhau về để được gần gũi và sưỡi ấm bởi đồng hương. Nhưng tội nghiệp! Nguyên Thanh đoán có lẽ hồn họ giờ đây lại đớn đau thêm v́ đồng hương thờ ơ lạnh nhạt! Đồng hương của họ c̣n đang măi bận gậm bánh ḿ Free nghe văn nghệ chùa... trong một buổi đăng quang đầy ô nhục của Ban Đại Diện Cộng Đồng “Tiếm Danh” vùng Bắc Cali, một Ban Đại Diện hoàn toàn bất chánh, tự phong đắc củ... ḿnh ên, v́ đă bị Ban Tổ Chức Bầu Cử loại ra khỏi cuộc bầu cử v́ tranh cử bất chánh, nhưng vẫn cứ nhất đi.nh... đăng quang! Ở đó, trong cuộc lễ đăng quang ô nhục đó, có những tên Mafia sát thủ cổ cồn cà vạt, ngượng ngùng nở những nụ cười như... tiểu nhân đắc ư tiểu nhân cười.

 

Trong gió đêm, Nguyên Thanh nghe như có tiếng th́ thào vọng về từ cơi âm:

 

“Hởi các đồng hương đồng nghiệp truyền thông! Chúng mày đang ăn những đồng tiền đẩm máu để viết bài ca tụng những tên sát thủ đă giết chết đồng hương và cũng là đồng nghiệp của ḿnh... có ngon không? Có ngon không... hởi đồng hương và đồng nghiệp?”.

 

Rồi có tiếng ai như tiếng nấc hằn học và âm u:

 

“C̣n thằng em khốn kiếp! Tao không cần mày và “vài lănh đạo” MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM truy điệu tao nữa! Chúng mày thương tiếc ǵ tao và những kháng chiến quân đă vị quốc vong thân mà bày tṛ truy điệu! Mười bốn năm dài đằng đẳng... v́ chúng mày mà chúng tao phải làm hồn ma vất vưởng, đói lạnh nơi rừng thiêng nước độc Hạ Lào... chịu khổ quen rồi! Cơ hội đi đầu thai v́ chúng mày mà cũng qua rồi! Bây giờ tao không thể ngửi được cái tṛ “sống th́ em chẳng cho ăn, đến khi anh chết... đợi tẩu tán tài sản xong... mới làm văn tế ruồi!”.

 

Ḷng Nguyên Thanh chùng xuống mỗi khi thả trí tưởng tượng về các ngôi mộ được lấp sơ sài không mộ chí trong khu rừng hoang ở biên giới Thái. Các tên tuổi Ngô Chí Dũng, Lê Hồng, Tú Rua-Lê Triết cùng người hiền thê hăi hùng sợ điếng người quay lưng chạy vẫn bị bắn gục từ phía sau, Đạm Phong bị bắn tới tấp từ phía trước mặt trong khi tay trái mở cửa tay phải vẫn c̣n đang cầm điện thoại nói chuyện với vợ ở sở làm; Hoài Điệp Tử bị cháy thành than bên trong ṭa soạn...

 

Mở internet ra th́ đọc thấy các lời kết án nghiêm khắc và đanh thép của Mỹ Linh, nhất là câu “14 năm dấu diếm cái chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh để dối gạt đồng bào là một vết nhơ trong lịch sử đấu tranh của toàn dân”; và c̣n quá nhiều những “vết nhơ” khác, thí dụ như hành vi cho đoàn viên nhân danh “Liên Minh” để... liên minh với “ác bá”, dùng gian kế và sự ngang ngược, tranh cử như sài lang tranh xác chết, cố ư chiếm cho bằng được một nửa cộng đồng để chẻ cộng đồng ra thành nhiều mảnh... vân vân...

 

Từng ấy sự kiện, cộng thêm một “giọt nước tràn ly” là lời dằn mặt của một “cô hồn sống”, đă giúp cho Nguyên Thanh tôi dứt khoát chọn lựa đề tài nói về các người đă về với cát bụi “bởi bàn tay của Mặt Trận”, hay “v́ đi theo Mặt Trận”! Sự chọn lựa này vô t́nh khiến cho chín mươi phần trăm Chuyện Dông Dài đều có liên hệ ít nhiều đến... “đàng dưới”! Không biết đấy có phải là điềm hay không, nhưng mới đây, một chuyện khá lạ lùng vừa xảy ra khiến cho Nguyên Thanh và một người bạn ngẩn ngơ. Câu chuyện như sau:

 

Vào năm 1994, v́ những biến động pháp lư có liên quan đến MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM quá nhiều sôi nổi; vụ “Mặt Trận bị sở thuế hỏi thăm sức khỏe” chưa xong, th́ tới vụ “Mặt Trận kiện báo chí” và thất bại nhục nhă... dồn dập, đó là chưa kể thêm tới những tin tức bê bối khác của Mặt Trận như chuyện “T́nh Báo Cộng Sản đang chễm chệ ngồi trên bộ phận đầu năo tàn dư Mặt Trận”... vân vân; khiến cho người bạn của Nguyên Thanh, một người có tánh ṭ ṃ thuộc vào loại “súp bơ”, quyết chí bỏ thời giờ và tiền túi riêng, đi khắp nơi kể cả về Việt Nam, để cố công t́m hiểu điều tra cho rơ trắng đen các tin tức liên quan đến Mặt Trận.

 

Sau gần hai năm thu thập tài liệu, h́nh ảnh, cùng lời thuật chuyện của rất nhiều cá nhân, tổ chức, và luôn cả các giới chức của chính quyền một vài quốc gia vùng Đông Nam Á. Người này làm thành một bộ hồ sơ dầy cỡ nửa thước, cất trong pḥng riêng và khóa kín la.i. Hơn một tháng trước, ông ta có đến gặp tôi và cho biết về công tŕnh thu thập tài liệu của ḿnh. Ông ta hỏi tôi có cần không th́ sẽ cho tôi mượn để làm tài liệu viết bài. Dĩ nhiên là tôi gật đầu đồng ư, nếu không muốn nói là khẩn khoản yêu cầu ông ta đem đến cho nhanh. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

 

Vài bữa sau, trong khi tôi trông ngóng từng giờ, ông ta đến gặp tôi với thái độ buồn chán và cho tôi biết toàn bộ hồ sơ không biết tại sao mất hết rồi. Ông ta kiếm suốt mấy ngày liền mà không thấy. Cả hai chúng tôi đều thất vọng nhưng biết làm sao hơn.

 

Ngày hôm qua, trong khi tôi hoàn toàn quên mất câu chuyện về bộ hồ sơ đó, th́ người bạn nói trên lại đến kiếm tôi, khệ nệ trên tay là một chồng hồ sơ nặng chĩu. Sau khi ngồi một chập thở lấy lại hơi, ông ta lắc đầu bảo tôi, nguyên văn như sau:

 

“Anh Nguyên Thanh à! Tôi là người Công Giáo, tôi không mê tín dị đoan, và cũng không bao giờ tin tưởng vào những lời khấn vái. Thế nhưng v́ tiếc và tức giận về việc không t́m thấy bộ hồ sơ mà tôi đă khổ công thu thập được, cho nên đêm hôm trước... tôi có khấn nguyện, cầu xin hương hồn của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh nếu có linh thiêng th́ hăy về giúp tôi t́m lại được bộ hồ sơ. Sáng hôm sau tức sáng nay, tôi lục lại một lần cuối trong kho với không một chút hy vọng nhỏ nhoi nào, một việc mà tôi đă làm hàng chục lần ṛng ră suốt cả tháng nay. Tôi thốt nhiên t́m thấy toàn bộ hồ sơ một cách dễ dàng trong đống giấy tờ ngổn ngang mà tôi đă lục lọi bao nhiêu lần. Ông nh́n xem... đây là một chồng hồ sơ to tướng, được gói cột cẩn thận, chứ đâu phải chỉ là năm ba tờ giấy mỏng manh mà bảo rằng lẫn lộn khó thấy! Thế nhưng tại sao hơn cả tháng nay tôi t́m hoài, cũng ngay nơi đó, mà không thấy? Bây giờ tôi đem đến cho ông xem, mà ḷng tôi vẫn c̣n hoang mang, không biết chuyện ǵ thật sự đă xảy ra. Sáng nay t́m được, ḷng tôi thấy mừng mà người tôi chợt nổi gai! Tôi vẫn không tin và vẫn không thích nói về những điều huyền bí khó tin trong thời đại văn minh điện tử này, nhưng tôi hơi linh cảm... Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh dường như muốn nói điều ǵ?”.

 

Tôi không có ư kiến ǵ v́ tôi chưa xem xong toàn bộ hồ sơ. Trên cùng của chồng tài liệu cao ngất, tôi thấy có một lô h́nh của Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh sau khi tự sát tại chiến trường. Những tấm h́nh này rơ và đầy đủ hơn những h́nh ảnh mà báo chí Hoa Kỳ đăng tải vào tháng 10 năm 1987. Sau lưng mỗi tấm h́nh c̣n có những gịng chú thích riêng của người bạn tôi, về từng giai đoạn xác được quật lên để chụp h́nh, cùng những chi tiết chung quanh! Có một tấm h́nh thấy rơ lỗ đạn trên thái dương bên trái mà Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh đă dùng tay trái tự bắn, v́ cánh tay phải bị thương nặng từ nhiều ngày trước, để khỏi phải kéo lê mạng sống trong tay quân thù!

 

Tim tôi quặn thắt, ḷng tôi ngậm ngùi, và tai tôi lại nghe văng vẳng đâu đây tiếng ai đang nghiêm khắc:

 

"NẾU ANH KHÔNG NÓI! AI NÓI?"

"BÂY GIỜ KHÔNG NÓI! BAO GIỜ?"

 

 

oOo

 

 

NGĂ KIM NHẬT TẠI TỌA CHI ĐỊA

CỔ CHI NHÂN TẰNG TIÊN NGĂ TỌA CHI

 

Hôm nay, như mỗi khi có điều khó nghĩ, Nguyên Thanh tôi ṃ về chồng sách báo cũ, để xem người xưa viết báo ra sao? Làm báo thế nào? Bỗng nhiên khám phá thấy rằng: Th́ ra thời nào! Ở đâu! Chuyện báo bổ cũng vẫn chỉ là một cái nghiệp, với những nhức đầu, ung nhọt, nhức nhối không thể tránh được! Nỗi buồn của ta ngày hôm nay, thật ra, cũng là nỗi bực ḿnh của tiền nhân ta ngày trước mà thôi! [ngă kim nhật tại tọa chi địa, cổ chi nhân tằng tiên ngă tọa chi! (Cao Bá Quát) = Nơi ta đang ngồi hôm nay, cũng là nơi tổ tiên ta (từng) ngồi ngày trước!].

 

Bây giờ, để t́m một chút thư thới trong tâm hồn trước những giao động chập chùng của thời sự, Nguyên Thanh xin chép lại đây, nguyên văn bài viết có tựa đề “Cái Ác Ư Bởi Nghề Nghiệp” của cụ PHAN KHÔI, tác giả của bài thơ “T̀NH GIÀ”. Bài thơ này được xem là một trong những bài “Thơ Mới” đầu tiên của Việt Nam, rất nổi tiếng và được truyền tụng, từ đó gây thành phong trào “THƠ MỚI”, và châm ng̣i cho sự tranh luận gay gắt về “Thơ Cũ - Thơ Mới”. Cả tác giả lẫn bài thơ, sau đó, đều đi vào văn học sử Việt Nam thời cận đa.i. Cụ Phan là người đă nói câu nói bất hủ “nếu cả vườn hoa chỉ trồng toàn là Mẩu Đơn th́... tội quá!” để lẫm liệt mắng thẳng vào mặt đám lănh đạo cầm quyền cộng sản Việt Nam về đường lối cai trị độc tài, độc tôn, độc đảng của chúng, và bị chúng thanh trừng trong vụ án “Nhân Văn Giai Phẩm” năm 1956. Người mà ông bà Nguyễn Đức Nhuận, chủ báo Phụ Nữ Tân Văn đă phải trả nhuận bút 25 đồng một bài vào năm 1930, trong khi các cây bút khác cùng thời, có hậu lắm, cũng chỉ được trả có 5 đồng một bài là cùng. Bài viết “CÁI ÁC Ư BỞI NGHỀ NGHIỆP” mang nội dung liên quan đến nghề (nghiệp?) báo chí, đă đăng trên HÀ NỘI Báo, số 23 phát hành ngày 10 tháng 6 năm 1936, nghĩa là cách đây (2001) 65 năm. Dĩ nhiên về phần h́nh thức, bài được viết bằng lối hành văn của thời chữ Quốc Ngữ mới phát triển. Tuy nhiên cũng không kém phần khúc chiết gẫy gọn và rơ ràng.

 

Kính mời quư độc giả thưởng lăm.

 

 

oOo

 

 

CÁI ÁC Ư BỞI NGHỀ NGHIỆP

 

• PHAN KHÔI

 

Nói “ác” với nói “ác ư” khác nhau. Người ta làm ra một điều “ác” có thể bởi vô ư. Nhưng nói đến “ác ư” th́ cái ấy rơ ràng bởi người ta hữu ư mà làm hay thậm chí cố ư mà làm.

 

Trong các nghề nghiệp, nhất là người buôn, thường hay có sự ác ư.

 

Có câu chuyện một hiệu thuốc lá toan chuyện cạnh tranh với một bạn đồng nghiệp ḿnh mà giở đến thủ đoạn tàn khốc, thật không ai nghĩ đến.

 

Số là hiệu thuốc X, thuốc lá ngon có tiếng, vẫn bán chạy lâu nay. Ra để cạnh tranh với hiệu X, hiệu Y dùng một thủ đoạn rất hiểm đô.c.

 

Hiệu Y bỏ vốn ra hàng vạn mua lấy thật nhiều thuốc lá của hiệu X rồi d́m lại một vài năm mới bí mật đem ra bán. Trong lúc ấy, hiệu Y vốn làm cho thuốc lá của ḿnh ngon lên và quảng cáo thật ráo riết. Tự nhiên công chúng thấy thuốc lá X quá dở – thuốc để đến hàng năm tài ǵ chả dở? – Rồi đổ xô nhau mua thuốc thuốc lá Y mà hút nên nó bán rất cha.y. Hiệu X sau cũng biết ḿnh bị thiệt hại v́ hiệu Y, nhưng không kiện được, bởi không đủ tang chứng.

 

Lại chuyện hai hăng tàu thủy tranh nhau nữa. Hăng Giáp quyết cướp quyền lợi của hăng Ất, bèn quyết kế đụng cho ch́m tàu của hăng Ất trong khi hai chiếc gặp nhau. Và tàu này đụng ch́m tàu kia là một sự có tội trước pháp luâ.t. Nhưng hăng Giáp không kể điều ấy, tính rằng dù có kiện thưa nhau cho ra lẽ cũng phải mất một vài năm mới xong, bây giờ cứ hẳng triệt nó đi để chuyển cái lợi chạy tàu con đường ấy về phần ḿnh.

 

Quả nhiên sau đó vụ kiện cứ dây dưa hoài ba bốn năm mới xong. Hăng Giáp có bị bồi thường cho hăng Ất ít nhiều, nhưng nhờ sự độc quyền trong bấy nhiêu năm, nó vẫn c̣n lời chán.

 

Ấy là tôi kể ra một vài thí dụ để chỉ rơ cái ác ư bởi đồng nghiê.p.

 

Đối với những cái ác ư ấy, pháp luật vẫn không bao giờ dung thứ. Nhưng tại ḷng dạ con người quỷ quái đến điều thành thử pháp luật cũng phải có chỗ cùng.

 

Làm báo cũng là một nghề nghiê.p. Một nửa nghề làm báo hàm có những cái tính chất văn học, xă hội...v.v... Nhưng một nửa là buôn bán.

 

Có người lại nói rằng làm báo chỉ có độc một tính chất buôn bán cũng như các nghề nghiệp buôn bán khác. Bởi v́ theo thương luật, hễ việc ǵ đem tiền ra kinh doanh tức là việc buôn bán. Thế th́ làm báo cũng kinh doanh bằng tiền nên nó cũng là việc buôn bán.

 

Người ta coi làm báo là việc buôn bán th́ tất nhiên người ta cũng dùng “ác ư để đối phó với nhau”, và cái ư ấy người ta cũng cho là cái “ác ư bởi nghề nghiệp”.

 

Ngày nay, sự giành nhau mà sống phải coi là sự nghiêm trọng của loài người. Đă thế th́ những cái thuyết đạo đức vu vơ không c̣n là thế lực để địch với những cái quan niệm về quyền lợi hiện ta.i. Biết vậy nên tôi cũng nhận cho làm báo là một nghề nghiệp buôn bán, và trong đó ai không giữ sự thật thà mà dùng đến ác ư th́ dùng.

 

Tuy vậy, theo lẽ thường việc ǵ cũng có giới hạn mới đươ.c.

 

Giữa làng báo Sài G̣n, báo này dùng chước quyến rũ, cướp chủ bút của báo kia. Lại có lần hai báo cùng ra số Tết, mà báo này lập thế làm cho báo kia trục trặc để cho báo ḿnh ra trước.

 

Những việc như thế cũng đều là ác ư cả. Nhưng lạ sao, khi nghe những việc ấy, ai nấy chẳng lấy làm đáng dị nghị cho lắm; mà c̣n có kẻ lại cho là ngộ nghĩnh, buồn cười?

 

Th́ ra, nghề làm báo có cho đứt đi việc buôn bán nữa, cũng chỉ một phần về ty quản lư mà thôi. Những việc trên đó là việc thuộc về ty quản lư, nên dù có đeo cái tính chất lém lĩnh xỏ xiên của nghề buôn bán, chúng ta cũng c̣n bỏ qua đươ.c. Trong tiếng Việt Nam chưa ai xóa bỏ qua được bốn chữ “thương nhân đa trá” th́ con nhà buôn cứ trổ ra các thứ mánh khóe sau lưng pháp luâ.t.

 

Tôi chỉ muốn nhắc cho người ta nhớ rằng: “Trong nghề làm báo c̣n một phần nữa về ṭa soạn”, phần này th́ quả không dính dấp ǵ đến việc buôn bán, cho nên nó chẳng dung được cái ác ư nào cả.

 

Ai có ác ư trong việc biên tập như đặt điều nói xấu cho kẻ khác, th́ có thể bị ṭa án truy tố mà mắc vào tội phỉ báng. C̣n ai không làm hại kẻ khác, chỉ lấy phải làm trái, lấy đen làm trắng, dù pháp luật không có quyền hỏi đến chớ cũng bị dư luận khinh rẻ hay là h́nh phạt bởi lương tâm.

 

Như thế, th́ về việc biên tập, chúng ta nên không hề có ác ư mới phải. Cớ sao trên báo lại thấy có sự ấy hoài?

 

Việc rất nhỏ nhặt “hột đậu nhọn” hay “chữa văn” cũng thường làm cho kẻ khác thấy cái ác ư của ḿnh, là làm chi vậy?

 

Đại khái như một bài ở tờ báo này trước đây có câu “bà ấy quên hết ít nhiều tiếng ta”, vốn là câu chúng ta có thể nói được “hết ít hay hết nhiều” sao lại chẳng được? Thế mà cũng có người căi rằng đă “hết” sao c̣n ít nhiều ǵ? Rơ thật căi bướng, chỉ có cái ác ư d́m ếm nhau th́ mới căi như thế mà thôi.

 

Nay đến cuộc chữa văn cũng chỉ thấy cái ác ư người này muốn mạt sát người kia mà bày ra, chứ không có chút thực t́nh nào về văn cả.

 

Thế chẳng biết người ta tin sự d́m ếm mạt sát ấy là có lợi cho ḿnh mới làm như thế, hay là không tin, nhưng cứ nghĩ cho cái ác ư ấy là bởi nghề nghiệp, làm như thế không hại chi nên cứ làm.

 

Nếu nghĩ cho đó là cái ác ư của nghề nghiệp th́ lầm lắm, v́ trong việc đó không c̣n phải là nghề nghiệp nữa.

 

Ít nào người ta cũng phải có một chút ḷng tôn trọng chân lư th́ mới đứng ra làm một cái nghề như nghề báo.

 

 

• PHAN KHÔI

 

(HÀ NỘI Báo, số 23, ngày 10 tháng 6 năm 1936)

 

 

oOo

 

 

T̀NH THƯ MỘT QUẢ

 

Kính thưa cụ Phan Khôi;

 

Đầu thư, kẻ hậu sinh mạt học Nguyên Thanh xin có lời bày tỏ ḷng ngưỡng phục đối với lời dạy bảo mà cụ đă viết trong bài văn được trích dẫn bên trên.

 

Tuy biết rằng cụ v́ khinh bỉ bọn cộng sản độc tài vô nhân mà từ bỏ cơi trần ô uế này từ ngày 16 tháng Giêng năm 1959, nhưng với niềm tin là những người liêm chính, cương trực, đạo đức như cụ; chắc chắn khi mất phải hiển linh, nên kẻ hậu sinh vẫn cứ viết thư này gửi đến cụ; hy vọng rằng với nghiệp dĩ mà cụ đă phải một đời đa mang và khổ lụy cho đến phút cuối, hương hồn cụ vẫn sẽ theo dơi làng báo Việt Nam, dù lưu vong, và v́ thế cụ sẽ đọc được thư này.

 

Thưa cụ;

 

Kẻ hậu sinh này quả thật không thể ngờ, từ cách đây hơn nửa thế kỷ, làng báo Việt Nam cũng đă có những hiện tượng xấu đến cụ phải phẫn nộ lên tiếng dạy bảo như thế. Chỉ tiếc rằng, trong thời điểm đó, kẻ hậu sinh Nguyên Thanh c̣n măi rong chơi ở cơi nào nên chưa ra đời. Do đó, không biết ảnh hưởng của bài cụ viết ra sao? Làng báo Việt Nam nhờ vậy có khá hơn không?

 

Bây giờ ở đây, cụ ơi! Làng báo Việt Nam hải ngoại dường như không biết, hay không c̣n nhớ ǵ đến lời cụ dạy bảo cả! Dưới bàn tay khống chế của đám tàn quân Mặt Trận, làng báo Việt ngữ ở vùng Bắc Cali này, và có thể ở nhiều nơi khác nửa..., “... cả vườn hoa gần như chỉ trồng toàn là Mẩu Đơn nên... tội ghê!”. Cụ bảo “nghề báo gồm có hai phần: T̉A SOẠN và TY QUẢN LƯ”; nhưng ở đây, người ta làm báo đâu cần có “ṭa” ǵ đâu, cả ṭa báo chỉ có một “ty” thôi cụ ạ, đó là “ty quảng cáo”! Tờ báo nào có “ty quảng cáo” giỏi là tờ báo đó mạnh! Đa số các “ty quảng cáo” là do các bà chủ báo làm... ty trưởng, v́ lấy quảng cáo thường là nghề của... nàng, và cũng v́ vậy, toàn bộ tờ báo thường coi như được đặt dưới quyền sinh sát của... bà ty trưởng. Do đó, chuyện bài vở, trị sự, ṭa soạn, văn học, nghệ thuật, hay xă hội... phần đông chỉ là ḷi nói phù phiếm làm cảnh mà thôi! Có cũng được mà không có cũng chẳng chết thằng Tây nào!

 

Suưt nữa th́ quên, cháu xin tŕnh bày thêm với cụ là... làm báo ở đây mà, nếu theo lời cụ dạy: “phải có một chút ḷng tôn trọng chân lư th́ mới đứng ra làm một cái nghề như nghề báo”, th́, trời đất quỷ thần, cụ ơi là cụ! Ở đây mà làm báo kiểu đó th́... tờ báo dễ chết yểu như người kháng chiến quân ngay thẳng Ngô Chí Dũng lắm cụ ạ!

 

Số là ở đây, ư cháu muốn nói là trong các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại, bất cứ tại vùng nào trên đất Hoa Kỳ này, cũng đều có một hay vài đám gian nhân hiệp đăng, tức là những đứa con rơi con rớt của bọn cường hào ác bá xa xưa. Bọn chúng toa rập với nhau, đứa có tiền (bất chánh) đứa có gian đảng (Liên Minh Việt Nam Tự Do), tranh giựt, một cách bất cố vô liêm sỉ, cho bằng được tước vị đại diện cộng đồng để... dễ mần áp phe với chính quyền Hiệp Chủng Quốc, hay đi đêm với chính quyền cộng sản Việt Nam. Trước nhất, chúng tung tiền ra mua chuộc hàng đống các cơ quan ngôn luận như Mafia sắm súng, “...thật nhiều súng, súng ngắn, súng dài, súng lớn, súng nhỏ, phát cho đủ loại mọi người, từ chuyên nghiệp cho đến những kẻ mới học việc viết một câu văn ngắn cũng... bất thành cú, và chỉ chờ khi nào bọn chúng ra lệnh bắn là các tay súng nầy sẽ bắn tối đa; với mọi hỏa lực ...”, rồi bày tṛ bầu cử đại diện cộng đồng dù cộng đồng đă có đại diện từ khuya, khiến cho khắp nơi đều xảy ra cảnh một cộng đồng hai ba ban đại diện, người xưa gọi là “một kiểng hai huê”, dân chơi cười nhạo là “cộng đồng chàng hảng”; xong rồi chúng đưa người nhà cùng với phe ta ra ứng cử, tranh cử như sài lang tranh xác chết!

 

BẦU CỬ mà nhơ nhớp và trơ tráo tồi tệ hơn... BẦU CUA!

 

Chúng coi Điều Lệ Nội Quy và “luật bầu cử” như tờ giấy “nép kin”, biến trưởng ban điều hành hội đồng bầu cử thành búp bê, xem ban cố vấn hội đồng bầu cử như con cái trong nhà, chơi ban giám sát hội đồng bầu cử... sát ván, rồi tự tiện suy tôn ḿnh thành... đại diện ḿnh ên!

 

Cụ thử nghĩ lại xem, phải làm báo trong một vùng đất có những kẻ mang những ư đồ đen tối và những hành vi thô bỉ như vậy, làm sao... “tôn trọng chân lư” như lời cụ dạy mà yên thân với chúng được?

 

Tóm lại thưa cụ! Nếu cụ có linh thiêng th́ xin cụ hăy về báo mộng cho kẻ hậu sinh Nguyên Thanh này biết là:

 

Trong một khung cảnh như vậy, nếu muốn làm báo mà biết “tôn trọng chân lư” th́ phải làm sao để sống c̣n? Làm sao để làng báo Việt ngữ hải ngoại nói riêng, và Dân Tộc Việt Nam nhiều oan khiên đau khổ nói chung... đỡ khổ? Riêng kẻ hậu sinh Nguyên Thanh này khỏi hoang mang và tủi hổ khi phải nhớ đến hai chữ Đồng Nghiệp, và phải bất đắc dĩ gọi đám cường hào ác bá nói trên bằng hai tiếng Đồng Bào?

 

Ngoài ra, Nguyên Thanh này cũng mong mỏi được gặp cụ, để nhờ cụ giải thích giùm một vài điều thuộc phạm trù chữ nghĩa, và một số chuyện nhân gian, mà hầu hết mọi người Việt Nam đang luân lạc tha hương vẫn thầm hoang mang, ấm ức và thắc mắc - thí dụ như:

 

Trong ngôn ngữ Việt Nam - “IM LẶNG không nói” và “NÓI DỐI sai sự thật” - khác nhau như thế nào?

 

Chết rồi... c̣n chỉ huy kháng chiến được không?

 

Chết rồi... c̣n chúc tết đồng bào được không?

 

Bao nhiêu đoàn viên MTQGTNGPVN đă bị “sát nhân diệt khẩu” v́ không chịu a dua theo những hành vi bất chính?

 

Tổ chức nào đă giết chết vợ chồng nhà báo Lê Triết-Tú Rua?

 

Bàn tay nào đă ám sát nhà báo Đạm Phong?

 

Ai đă hỏa thiêu ṭa soạn tuần báo MAI gây ra cái chết của nhà văn Hoài Điệp Tử?

 

Dương Văn Minh, Hoàng Cơ Minh - giữa hai MINH - Ai thành thực và Ai mánh mung?

 

Rồi thêm Hồ Chí Minh - giữa ba MINH - Ai giống Ai?

 

Và Ai bị giấu ngày ĺa trần lâu nhất trên quả địa cầu này?

 

Và cuối cùng - động cơ chính nào - khiến cho cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, Chủ Tịch MTQGTNGPVN, không được truy điệu, suốt mười bốn năm dài, sau khi tử trận:

 

1) - Phải chăng HOÀNG CƠ ĐỊNH và tay chân thân tín... cần “câu giờ” để tẩu tán tài sản của tổ chức?

 

2) - Hoặc là HOÀNG CƠ ĐỊNH và tay chân thân tín... sợ mất quyền lực, từ đó làm mất luôn quyền lợi, v́ nếu công bố ra, tổ chức và quần chúng sẽ đ̣i hỏi chọn người thay thế và minh bạch sổ sách chi thu?

 

3) - Hay là HOÀNG CƠ ĐỊNH và tay chân thân tín... cần thời gian củng cố thế lực để làm “lănh đạo muôn đời”?

 

Thôi, thư ngắn t́nh dài, trang báo có hạn, mong cụ tha thứ cho nếu lời thư này có điều ǵ khinh suất. Mong được gặp cụ để nghe lời cụ chỉ dạy, tối nay trong mộng, chứ không phải ở... “đàng dưới”, v́ kẻ hậu sinh này c̣n ham chơi và c̣n vài việc phải làm cho đến nơi đến chốn... trước khi ĺa trần.

 

Kính thư;

 

NGUYÊN THANH

 

 

oOo

 

 

Thưa quư độc giả;

 

Trước khi chấm dứt Chuyện Dông Dài kỳ này, Nguyên Thanh muốn mời quư độc giả đọc thêm một vài tin tức và b́nh luận - do vài người khác đă phát biểu và đưa lên trên mạng lưới Internet. Đồng thời kính mời quư vị nhớ đón đọc Chuyện Dông Dài trên số báo kỳ tới: CỤ PHAN KHÔI BÁO MÔ.NG. Thân chào và kính mời quư vị đọc phần dưới đây để... ngậm ngùi và “khiến chán” cho hai chữ “kháng chiến”!

 

NGUYÊN THANH

8/17/2001 - SAIGON USA NEWS

 

oOo

 

From: "Tan Van Nguyen" tnguyen@u...

Date: Wed Aug 15, 2001 2:18 pm -

Subject: Ông Ngô Chí Dũng của Tổ Chức Người Việt Tự Do

 

Thưa quư vị,

 

Chúng ta đă được thông báo tin tức về Cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, Ông Lê Hồng, Ông Trần Thiện Khải, Ông Vơ Hoàng. Tôi có thắc mắc là số phận của Ông Ngô Chí Dũng, một trong ba nhân vật lănh đạo tổ chức Người Việt Tự Do tại Nhật Bản, người đă trở về Thái Lan cùng lượt để hy sinh xả thân tranh đấu cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

 

Nếu quư vị nào có tin tức về Ông Ngô Chí Dũng xin vui ḷng thông báo để mọi người cùng tưởng nhớ đến một anh hùng.

 

Kính

Nguyễn Văn Tần

Virginia ngay 15 tháng 08 năm 2001

 

----------------------------

 

From: Quanthesu@a...

Reply-To: ChinhLuan@yahoogroups.com

To: ChinhLuan@yahoogroups.com

Subject: Re: [ChinhLuan] Ông Ngô Chí Dũng của Tổ Chức Người Việt Tự Do

Date: Wed, 15 Aug 2001 3:37:09 EDT

 

Thưa ông Nguyễn,

 

Theo chổ tôi biết th́ Ngô Trí Dũng đă đi đầu thai kiếp khác hồi năm 82, 83 ǵ đó rồi. Giờ nầy, trên một khoảng đất hoang dă trên đất Thái, rộng khoảng 25 hecta, nằm gần biên giới Miên, nơi mà MT mướn làm "chiến khu" có vài ngôi mộ mà theo cụ Nguyễn Du là: Trải bao thỏ lặn ác tà - Nấm mồ vô chủ ai mà viếng thăm.

 

Trong những ngôi mộ vô chủ "vùi nông một nấm mặc dầu cỏ hoa" ấy, có một ngôi của ông Ngô Trí Dũng. Ông Dũng chết không phải v́ bị bom đạn của bộ đội Miên, CSVN, Thái, KhờMe Đỏ, Khờ Me Xanh mà CHẾT V̀ BỊ ĐÈ XUỐNG TIÊM THUỐC ĐÔ.C.

 

Sau chuyến vận động đồng bào ở Nhật của HCM, ông NT Dũng v́ qúa hăng hái, qúa bồng bột nên chấp nhận trở về "chiến khu" chiến đấu. Nhưng đến được "chiến khu" th́ ông Dũng sững sờ, chết điếng người v́ sự thật qúa phủ phàng. Không thấy "chiến khu" với hơn 10,000 tay súng đâu cả. Không thấy cục hậu cần, đài phát thanh kháng chiến, kho vũ khí, kho lương thực, cục quân báo... như HCM nói bên Nhật, mà chỉ có một lô đất nhỏ có cây rừng lưa thưa, vài ba cái cḥi lợp bằng lá cây rừng như cḥi giử ruộng trên cánh đồng bao la của nông dân ở miền Hậu Giang. Kháng chiến quân th́ không hơn 10 người đói rách được tuyển ở trại tị nạn Sông La, Sa-Kiu... Đài phát thanh kháng chiến chỉ là một máy phát sóng đặt bên ngoài hàng rào của trại tị nạn, phát thanh hàng đêm để người trong trại có thể mở radio nghe được, hoặc mướn một chiếc trực thăng của quân đội Thái bay ṿng ṿng phát những tape đă được thâu từ trước. Dân tị nạn trong trại lầm tưởng về thực lực của MT nên có một số bị dụ vào rọ. Qúa phẩn nộ v́ bị lường gạt một cách bỉ ổi, cay đắng nên ông Dũng chửi bới "vụ quốc nội" một trận tơi bời, rồi dứt khoát cuốn gói trở lại Bangkok để về lại Tokyo. Nhưng, hỡi ôi, passport và giấy tờ tùy thân bị "hội đồng kháng chiến toàn quốc" tịch thu mất rồi. Ông Dũng làm dữ, cương quyết trở về lại Nhâ.t. Sợ bị bể mánh, sợ ông Dũng trở ra sẽ nói hết sự thật về "chiến khu", về MT, nên "bộ tư lệnh tiền phương" đành vô cùng đau đớn ra lệnh cho ba anh thanh niên mới tuyển từ trại Song-La đè ông Ngô Trí Dũng xuống, chích cho một phát, tiêu đời. Thân thể của ông Dũng được vùi một cách cẩu thả trước một cái cḥi lá, bên cạnh 4 người khác từ trại Song-La, đang nằm im thim thiếp ngắm trời xanh, v́ họ cũng nằng nặc bỏ "chiến khu" sau khi đến đây được vài ngày.

 

MT bây giờ là hủ mắm ruốt đang thối ùm lên và chỉ thấy ruồi nhặn bay tới bay lui. Khai tử HCM sau 14 năm lải nhải chối "CHIẾN HỮU CHỦ TỊT ĐANG ÁC LIỆT CHIẾN ĐẤU Ở QUỐC NỘI" là khai tử MT. MT của HCM mà nay HCM chết th́ MT cũng không c̣n. Mà đấu tranh trong giai đoạn nầy, MT không đáp ứng được nhu cầu, hủ mắm thối nầy bị hôi qúa độ rồi.

 

ĐẢNG VIỆT TÂN. Vâng, CHỈ ĐẢNG VIỆT TÂN MỚI DANH CHÍNH NGÔN THUẬN RA MẶT TRONG CUỘC TỔNG TUYỂN CỬ MỘT KHI ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP ĐƯỢC BỎ ĐI, HOẶC DÙNG VIỆT TÂN ĐỂ ÂM THẦM THỎA HIỆP VỚI BẠO QUYỀN HÀ NÔ.I.

 

Nay mai đây chúng ta sẽ thấy MT đi vào bóng tối của lịch sử kháng chiến và ĐẢNG VIỆT TÂN sẽ ồn ào xuất đầu lộ diê.n. Lại giở tṛ B̀NH VIỆT TÂN NHƯNG VẪN ĐỰNG RƯỢU MẶT TRÂ.N.

 

Quan Thế Sự

 

---------------------------

 

From: "muoi nguyen" muoinguyeny2k@h...

Date: Wed Aug 15, 2001 10:07 pm

Subject: Ông Ngô Chí Dũng của Tổ Chức Người Việt Tự Do

 

Kính gởi Mặt Trận,

 

Xin cho biết hành động sát nhân dă man này có thật hay không?

 

Trân trọng

Mười Nguyễn

 

----------------------------

 

To: HoiNghi@yahoogroups.com

From:nguyenlocson@yahoo.com - Date:Thu, 16 Aug 2001 01:49:49

Reply-to: HoiNghi@yahoogroups.com

Subject: [HoiNghi] Lạm bàn về những lời tố cáo của Quan The Sự

 

Thưa quư vi,

 

Cho tôi xin phép lạm bàn về những vấn đề liên quan đến câu hỏi của ông Mười Nguyễn và đă được ông (Quan Thế Sự) (QTS) trả lời vụ "Ông Ngô Chí Dũng của Tổ Chức Người Việt Tự Do". Tôi xin phép không ư kiến về những câu hỏi của anh Mười Nguyễn mà chỉ muốn góp ư với QTS.

 

Trước khi góp ư với ông Quan Thế Sự tôi muốn cung cấp với ông anh một chuyện cũng liên quan đến MT của Đề Đốc Hoàng Cơ Minh.

 

Năm 1986, có nguồn tin là Nhà Văn Vơ Hoàng theo ông Minh về nước kháng chiến. Về đến nơi, Vơ Hoàng thấy chẳng có Kháng Chiến ǵ cả, nên bực tức chửi ông Minh, và ông Minh cho đàn em đánh Vơ Hoàng găy chân và bỏ bên một b́a rừng. Dù bị gẩy hai chân nhưng Vơ Hoàng đă ḅ ra được thành phố Bangkok và bị cảnh sát Thái Lan bắt nhốt. Thời gian dó, ngay tại San Jose California nầy có một nhóm người đă thành lập một Uỷ Ban gọi là: "Uỷ Ban Cứu Nguy Vơ Hoàng" và bắt đầu quyên góp tiền với mục đích là "để lo lót cho cảnh sát Thái để mang Vơ Hoàng trở lại Hoa Kỳ". Những người quyên góp tiền cho biết là đă quyên góp được khoảng 40 ngàn. Chỉ cần 20 ngàn nữa là đủ số 60 ngàn giao cho cảnh sát Thái, th́ Vơ Hoàng mới được thả . Lúc ấy nghe tin đó, tôi đă trút hết "hầu bao" dù rất nghèo (lúc ấy tôi mới từ trại tỵ nạn qua Mỹ và mới có việc làm). Dạo đó tôi thù ghét MT của ông Minh hơn thù việt cộng, dù tôi không hề quen thân ǵ với anh Vơ Hoàng, và cũng chính lần đó tôi mới biết ḿnh trở thành nạn nhân của vụ quyên góp "cứu nguy Vơ Hoàng" chứ không phải là nạn nhân của MT, mà một số người và báo chí nguyền rủa... V́ chỉ mấy tháng sau đó, tôi thấy ông Vơ Hoàng bằng xương, bằng thịt, rất khoẻ mạnh, không gảy chân ǵ cả, xuất hiện sừng sửng tại San Jose trong một buổi gặp gỡ đồng bào và báo chí. Vơ Hoàng ra hải ngoại công tác và đọc thư chúc Tết của Chủ Tịch của ông là Đê Đốc Hoàng Cơ Minh.

 

Kể từ lần bị lường gạt v́ nghe theo lời kẻ gian, tôi bắt đầu thận trọng hơn. Và cũng kể từ đó, vụ Vơ Hoàng không c̣n ai nhắc đến nữa.

 

Liên quan đến vấn đề anh Ngô Chí Dũng th́ tôi không biết hư thực ra sao, những căn cứ vào những những lời đồn đăi, và bộ óc Trời cho, chúng ta có thể thấy ngay những vô lư của nó. (cũng có thể tôi bắt đầu có thói quen sử dụng cách suy tư độc lập kể từ vụ Vơ Hoàng, để loại bơ những định kiến khi nhận xét một sự kiên quan trọng).

 

Cái vô lư mà tôi thấy trong thư tố cáo của ông anh QTS là Ngô Chí Dũng bị đè xuống tiêm thuốc độc vào người v́ Ngô Chí Dũng bất măn ông Minh v́: "Kháng chiến quân th́ không hơn 10 người đói rách được tuyển ở trại tị nạn Sông La, Sa-Kiu... "

 

Dù là đứa con nít học xong tiểu học cũng thấy ngay đây là lối xuyên tạc vô căn cứ. Một ông Tướng mà chỉ có "10 tay súng đói rách" th́ c̣n lâu họ mới nghe lời ông tướng đó để giết anh Ngô Chí Dũng. Anh Ngô Chí Dũng được anh em bên Nhật mô tả là người rất khôn ngoan th́ không thể nào có phản ứng "ngu xuẩn" khi biết biết ḿnh bị "lừa gạt", như ông anh QTS tưởng tươ.ng.

 

Tôi lâu lâu ghé vào diễn đàn nầy để mong được học hỏi những cái hay của mọi người, nhưng không ngờ gặp phải lối nhận xét bừa băi của ông anh QTS nên xin được lạm bàn một chút cho vui.

 

Trong phần kết luận, ông anh QTS cho rằng: "MT bây giờ là hủ mắm ruốt đang thối ùm lên và chỉ thấy ruồi nhặn bay tới bay lui..."

 

Tôi th́ không nghĩ như thế. Ngay tại San Jose nầy, tuy có một vài anh đoàn viên MT tôi không ưa một chút nào cả, nhưng nếu công tâm mà nhận xét th́ đại đa số đoàn viên của MT ở nhiều địa phương mà tôi có người thân đều cho biết, họ là những người có ḷng, có tư cách, và không phải là những người vô liêm sỉ chụp mũ người khác hay tổ chức khác một bừa băi. Mà họ là những người như thế, chẳng lẽ họ ngu hơn những kẻ chỉ giỏi tưởng tượng để xuyên tạc người khác hay sao?

 

GIA Đ̀NH TÔI GỒM BA TÔI VÀ CÁC CHÚ BÁC CỦA TÔI TỪNG THỌ ƠN ĐỒNG BÀO HẢI NGOẠI VÀ TỔ CHỨC NẦY, v́ họ là một tổ chức tiên phong trong hầu hết các công tác đấu tranh tại San Jose, trong đó có công tác đấu tranh kêu gọi HK áp lực việt cộng thả tù chính trị (Nếu ai chứng minh lời nhận xét nầy là sai, xin vui ḷng cho tôi biết với). Và nếu hôm nay chỉ v́ tôi lạm bàn một chút chuyện của người khác như h́nh thức bênh vực những người ngay, th́ cũng đâu có ǵ là quá đáng, mong ông anh QTS đừng phiền.

 

Cảm ơn quư vị trong diễn đàn nầy chịu khó đọc những lời lạm bàn của tôi .

 

Trân trọng,

 

Nguyễn Lộc Sơn

 

---------------------------

 

From: Quanthesu@a...

Date: Thu Aug 16, 2001 6:21 pm

Subject: Ông Ngô Chí Dũng của Tổ Chức Người Việt Tự Do

 

Thưa ông Sơn,

 

Qua bài viết của ông tôi thấy ông là một người đáng kính, người trọng nghĩa khí và người đă mang ơn ai th́ t́m cơ hội đáp đền. Theo như lời ông "TÔI VÀ GIA Đ̀NH ĐĂ MANG ƠN TỔ CHỨC NẦY RẤT NHIỀU" th́ việc phân trần giùm cho MT của ông là điều phải làm và dể hiểu. Nhưng quan niệm của tôi hơi khác với ông một chút, một chút thôi, ở chổ: CHUYỆN MẶT TRẬN BAN ƠN CHO GIA Đ̀NH ÔNG LÀ CHUYỆN RIÊNG C̉N CHUYỆN LIÊN QUAN ĐẾN QUỐC GIA, DÂN TỘC LÀ NGHĨA LỚN. Không thể v́ những ân huệ MT ban phát cho ông và gia đ́nh mà nhắm mắt bênh vực những việc làm tồi bại của họ, việc buôn bán niềm tin của người việt trong và ngoài nước.

 

Vùng tôi ở là cái nôi của MT vào những ngày phôi thai cho măi đến cuối thập niên 80's. Nơi đây có lúc được coi là Ấp Tiết của MT.Người ở đây lúc đó có thể nói là người của MT, và bản thân tôi có lúc cũng coi ḿnh là thành viên của nhóm nầy. Công sức, tiền của được đóng góp cho MT một cách rộng rải, hào sản.

 

Nhưng, giống như một cô gái ngây thơ con nhà lành với nhiều mộng tưởng khá đẹp về t́nh yêu. Một khi đă yêu th́ rất say đắm, rất cuồng nhiệt, sẳn sàng dâng hiến tất cả, sẳn sàng chết cho t́nh nhân. Nhưng khi phát giác ḿnh bị t́nh nhân lợi dụng, gạt gẫm th́ t́nh yêu đắm say đó biến thành t́nh hận vô bờ. Tâm trạng những người ủng hộ MT, dành nhiều cảm t́nh cũng như đặt nhiều hy vọng nơi MT bây giờ cũng như cô gái nhà lành đối với anh chàng t́nh nhân quất ngựa truy phong vâ.y.

 

Phải thành thật công nhận MT có những đóng góp khá tích cực, không phải về phương diện đấu tranh chống CSVN, mà về việc làm phong phú hóa cho thành ngữ tiếng Viê.t. Nơi tôi ở, gần mười năm qua xuất hiện một số thành ngữ mới là đều nhờ công của MT cả. Ví dụ như: Láo như MT, lưu manh như MT, nói như MT, hẹn như MT, ác như MT, hung dữ nhưMT... hoặc MT nói th́ triệu con voi nấu không được muổng cháo...

 

Trở lại bài viết của ông, ông cho rằng "ba chàng thanh niên từ trại Song-La biết ḿnh bị gạt th́ dễ ǵ nghe lệnh để đè ông Dũng xuống cho người ta chích thuốc độc". Vâng, nhận xét của ông đúng, qúa đúng, nếu chuyện đó xảy ra trong một quán phở Ḥa ở San Jose, hay trong công ty xuất nhập cảng lương thực ở Houston, nhưng chuyện nầy xảy ra trong rừng Thái Lan, trong vùng đất rộng 25 hecta được coi là khu tự trị của MT nằm sát vùng biên thùy Cam Bốt. Nơi đây kỷ luật quân đội được áp dụng tuyệt đối, chuyên chính được sử dụng đến nơi đến chốn. Bên cạnh mười kháng chiến quân đói rách đó c̣n có "ban tham mưu" của "hội đồng kháng chiến toàn quốc, vụ quốc nội, bộ tư lệnh tiền phương" khoảng mươi người nữa. Những người nầy nắm trọn quyền sinh sát đối với 10 kháng chiến quân đói rách bị gạt kia. Bên ngoài khu tự trị là căn cứ quân sự của Thái mà các người chỉ huy đă được MT dùng tiền đóng góp của đồng bào mua đứt.

 

Thử hỏi trong trường hợp như vậy, theo ông, nếu ông là một trong 10 kháng chiến quân đó th́ ông có dám không thi hành lệnh của "ban tham mưu" không? Hay là ông muốn ngàn năm nằm ngữa ra ngắm trăng sao trong rừng Thái Lan, bên cạnh ông Dũng và những người muốn rời bỏ "chiến khu"? Từ lúc "thằng bán tơ kia giở thói ra" th́ niềm tin của đồng bào trong và ngoài nước đối với công cuộc đánh đổ CS, quang phục quê hương bị tàn lụi, bị trôi theo ḍng nước. Thử hỏi, sau nầy có tổ chức lương thiện nào đứng ra làm việc nầy th́ có c̣n ai mạnh dạn tin nữa không?

 

Tôi vẫn cho rằng MT có tội trong công cuộc quang phục quê hương, v́ đă buôn bán niềm tin của đồng bào trong cũng như ngoài nước.

 

Kính ông,

 

Quan Thế Sự

 

------------------------------

 

From: trannghia@j...

Date: Fri Aug 17, 2001 6:36 am

Subject: Re: [ChinhLuan] Lạm bàn với ông Quan Thế Sự về vụ MT

 

Cám ơn những lời nói chí t́nh - quang minh - độ lượng và nhất là công bằng. Mọi người đều được công bằng trước mặt Thượng Đế. Ai làm điều khuất lấp trời pha.t. Ai làm phải tất sẽ thành công và trời giúp giải được hàm oan.

 

Có phải chính nghiă thắng hung tàn.

Niềm tin thắng bạo lực không?

Không thành công th́ thành nhân?

 

Kính

TN.

 

------------------------------

 

From: chanthatus <chanthatus@y...>

Date: Thu Aug 16, 2001 1:25 pm

Subject: Mặt Trận

 

Thưa quí vị

 

Không ai chối căi MT đă một thời vang danh, được người Việt khắp thế giới tin yêu; nhưng tại sao bây giời chỉ nghe "chê" mà rất hiếm thấy người nào khen??? MT phải suy nghĩ, học bài học đó th́ mới mong tồn ta.i. Chúng tôi biết thành viên MT c̣n nhiều người giỏi và tâm huyết. Xin hăy sáng suốt thanh lọc hàng ngũ trước th́ may ra mới phục hồi niềm tin. Mạnh dạn loại bỏ hẳn thành viên tích cực nhưng tinh thần bè phái thù hận quá nă.ng. Tệ hại nhất là lúc nào cũng muốn trả thù trả oán đối với những người phê phán chỉ trích MT, dù là phê phán chỉ trích đúng. Nhận lỗi và làm ḥa với người phê b́nh chỉ trích đúng là thái độ của người hiểu biết, có tinh thần phục thiện, tự tin.

 

Nhiều thành viên, kể cả cao cấp của MT vẫn dối trá, và nhất là khư khư cao ngạo, chối căi, không nhận sai phạm, thậm chí tấn công người phê b́nh đúng. Nếu MT c̣n tiếp tục dùng những người hẹp ḥi thù vặt ngoan cố như vậy th́ những thành viên đứng đắn sẽ rời bỏ dần v́ không muốn "đồng bọn" với những phần tử xấu.

 

Cuối cùng chỉ c̣n một bọn người hung hăng chuyên chôm credit mà thôi.

 

Kính chào

 

----------------------------

 

From: phuoc vo vophuoc@y...

Date: Thu Aug 16, 2001 9:00 am

Subject: Re: [ChinhLuan] Lạm bàn với ông Quan Thế Sự về vụ MT

 

Kính thưa ông VietĐieu,

 

Tới giờ chưa có ai phủ nhận trong Mặt Trận không có người tốt và dấn thân cả. Thế nhưng, những hành tung mà MT làm điêu đứng ḷng tin của người Việt tỵ nạn chắc chắn có người đồng ư.

 

Chắc ông c̣n nhớ khi MT ra đời, người Việt tỵ nạn khắp nơi hoan hô dữ dô.i. So bây giờ th́ quá cách biê.t. Tại địa phương tôi, tiểu bang Queensland (nói riêng), Úc Đại Lợi (nói chung) ḷng tin người Việt tỵ nạn đă được phục hồi khi Mặt Trận ra đời. Sau sự đổ vỡ của đất nước. Sự đóng góp cho kháng chiến quân qua Phong Trào QGYTKC nườm nượp thật xúc đô.ng. Số thành viên gia nhập vào MT hay Phong Trào QGYTKC không thể ngờ đươ.c. Thành thật mà nói người Việt tỵ nạn lúc đó hầu như quên tổ chức Cộng Đồng, mà chỉ biết có Kháng Chiến mà thôi.

 

Chỉ vài năm sau, tin ông Lê Hồng và nhạc sĩ Trần Thiện Khải bị ám sát. Tuy xúc động nhưng người ta cố không tin. Thế rồi cuộc khủng hoảng lănh đa.o. Ở địa phương tôi đă xảy ra những chuyện không hay. Xin ông coi chi tiết ở trang: Cường Hào Ác Bá Gốc Việt tại QLD

 

http://members.tripod.com/khucvuong/cuonghao.html

 

Và cũng từ đó Phong Trào QGYTKC giải tán, thành viên MT bỏ đi và chỉ c̣n loe hoe vài ma.ng. Hiện giờ chỉ có một ḿnh ông Đỗ Văn Tô là kỳ cư.u. Ḷng tin người Việt tỵ nạn tan tành.

 

Đám sau này tự nhận ḿnh trẻ, năng nổ đă làm nhiều điều thất nhân tâm. Điển h́nh nhất là anh chị em bà Phạm Thị Thái B́nh và cũng là Nguyễn Thị Xuân Lô.c. MT lại mất đi một số thành viên. Chỉ c̣n vài mạng mà làm ăn nỗi ǵ. Họ bày ra tṛ liên kết. Cũng cái tṛ này đă làm xáo trộn các hội đoàn v́ tính làm trùm củaMT. Đă vậy HẦU NHƯ CÁC THÀNH VIÊN MT THƠ THỚI VỀ VN BẰNG CHIẾU KHÁN CỦA VC. THẬM CHÍ C̉N LÀM ĂN VỚI VC NỮA. Tính làm trùm của MT đă làm bế tắc mọi hoạt động cho đến nỗi ông Trần Xuân Ninh phải "giao ước" trong một nhà hàng rằng "khi có một công tác nào một thành viên trong liên kết bác bỏ, th́ công tác đó hủy bỏ". Thế nhưng, đến nay cái gọi là liên kết không c̣n ai nhắc nhở đến nữa. Nó tự động giải tán.

 

C̣n nói về tính cường hào ác bá của MT? Tôi đơn cử một thí dụ: Khi Phạm Văn Thành được anh em cựu sinh viên Úc Việt và Hội Nhân Quyền quốc tế mời đến Úc. MT đă tung những thông cáo có hàm ư đe dọa, những tài liệu chống đối hầu cản trở quyền tự do ngôn luận và đi lại của ông Thành. Tại địa phương tôi những ai mà MT nghi có "dính líu" tới ông Thành th́ bị hăm dọa. Điển h́nh là ông Khúc Vượng. Ông Khúc Vượng đă viết thư thẳng cho MT và báo trước là ông sẽ đưa lên công luận bởi web site của ông. Mặt Trận đă cử bà Phạm Thị Thái B́nh đến nhà ông Khúc Vượng điều đ́nh nhưng thất bại. Ông Khúc Vượng đă đưa nội vụ lên web site địa chỉ ghi trên. Khi ông Thành đến Brisbane do anh em cựu quân nhân mời, ông Khúc Vượng xung phong chứa ông Thành. Ông Khúc Vượng đă nhận 2 cú điện thoại hăm dọa, nhưng ông vẫn tiếp ông Thành. Kết quả nhà ông Khúc Vượng bị ném đá bể kiếng. Ở sydney không khá hơn. Ông Trần Thiện Chưởng bị đập xe. Cũng có thể v́ những hành tung bỉ ổi đó, ông Lê Toàn Phát, trưởng cơ sở MT đă từ nhiệm và rời khỏi MT luôn. Ông đă than phiền với người khác rằng "tôi muốn làm tốt đẹp nhưng không được, thôi về gơ đầu trẻ lại".

 

Cách đây không lâu, chắc ông c̣n nhớ những thư mạt sát tôi và chụp mũ đủ điều chỉ v́ tôi gọi họ là Mafia v́ tiếp tục lừa bịp trong vụ bức h́nh "VÁ CỜ". Tiếp theo là vụ làm giấy khai tử cho tướng Minh, một h́nh thức gian dối trắng trợn. Trước đó không lâu, chính Nguyễn Kim và Trần Xuân Ninh đă mạt sát những ai nói về cái chết của tướng Minh. Họ chụp cho những người nói về cái chết của tướng Minh có ư đồ xấu v.v... và v.v... Bây giờ chính họ xác nhận cái chết của tướng Minh có thật.

 

Nay tôi lại được biết vụ sát nhân tàn nhẫn dù tôi chưa thấy bằng chứng, nhưng với hành tung của MT làm tôi phải đánh dấu hỏi.

 

Thưa ông, tóm lại cho dù những ǵ ở địa phương khác như địa phương ông chẳng hạn, MT có làm tốt chăng nữa cũng không bù đắp được những hành tung mà MT chỗ khác đă làm điêu đứng người Việt tỵ nạn.

 

Trân trọng

 

Vô Phước
 
 
 

* * * * * * * *
 
 

* * * * * *

(CO`N TIE^'P)
 
 

http://tailieu0.tripod.com/

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com