Chuyện Dông Dài

 

 

Lời quê góp nhặt dông dài

Mua vui cũng được một vài trống canh

(NGUYỄN DU)

 

 

TỘI ĐỒ DÂN TỘC!

ĐỪNG BỊP NỮA!

 

 

NGUYÊN THANH

8/20/2001

 

 

 

Mọi quốc gia trên thế giới đều có hàng mấy chục QUỐC LỄ nhưng chỉ có một QUỐC KHÁNH trong một năm. Đó là SỰ THẬT không thể chối căi!


Đồng hóa ư nghĩa QUỐC LỄQUỐC KHÁNHNHẬP NHẰNG ĐÁNH LẬN CON ĐEN và là hành vi CỐ Ư BẤT LƯƠNG của phường bịp bợm!

 

Đám TỘI ĐỒ DÂN TỘC bịp bợm đồng hương VN ở hải ngoại suốt gần 2 thập niên dài đă quá đủ rồi!!! hăy đọc lại lời nhắn của QUỐC TỔ HÙNG VƯƠNG và gục mặt sám hối:

 

 

 

--ooOoo--

 

 

 

(Bài viết đă đăng trên báo SAIGON USA NEWS số 394 phát hành tại vùng Bắc Cali ngày 22 tháng 08 năm 2001 - đă được bổ túc thêm cũng như nhuận lại trước khi gửi cho thân hữu và các báo ở xa San Jose).

 

 

 

CỤ PHAN KHÔI... BÁO MỘNG!

 

NGUYÊN THANH

 


oOo

 


Ác thay vụ trưởng Hoàng Cơ

Định bỏ chiến hữu vơ trong tù!

(Thơ Nguyên Thanh làm theo thể "Bút Tre")

 


NHỮNG CHINH PHU...

XẤU SỐ NHẤT LỊCH SỬ VIỆT NAM!


Sáng thứ Bảy 18 tháng 8 năm 2001; một đồng nghiệp bất thần ghé thăm cho biết cần phải đi Sacramento để giải quyết công chuyện trong ṿng một tiếng đồng hồ, và sẽ trở về San Jose liền ngay sau đó, rồi rủ Nguyên Thanh tôi đi theo chơi cho có bạn dọc đường xa để anh ta đỡ cô đơn và buồn ngủ, riêng tôi sẽ đỡ nhức đầu sau nhiều tuần lễ viết hơn chục bài báo quá dài với nội dung quá muộn phiền. Nghe cũng có lư, và nhất là với bản tính trời sinh hay nhẹ dạ, Nguyên Thanh tôi đồng ư rồi kéo bà xả đi theo người bạn, để hai vợ chồng có dịp rời xa vùng không khí đang ngột ngạt từ hơn cả tháng nay.


Trong chuyến đi không dự tính trước này, Nguyên Thanh bất ngờ gặp một người quen không thân, đă một lần từ Hoa Kỳ trở về lại Việt Nam, hoạt động chống cộng, bị chính quyền cộng sản Việt Nam bắt và giam tù nhiều năm! Tên tuổi của người này nếu nói ra chắc hầu hết mọi người Việt Nam ở hải ngoại đều biết.


ÔNG TA TUY... không phải là đoàn viên của MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM, gọi tắt là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, "ních nem" là Mặt Trận Kháng Chiến, tấm b́nh phong của đảng VIỆT TÂN (xin quư độc giả đừng liên tưởng đến đảng TÂN VIỆT, nguyên là tiền thân của đảng Cộng Sản Đông Dương, cha đẻ ra đảng Cộng Sản Việt Nam sau này), đạo diễn và là cha đỡ đầu của các tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia, Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu, Tuổi Trẻ Lên Đường, Thắp Sáng Niềm Tin...;


NHƯNG NGƯỜI NÀY... đă gặp gỡ v́ ở tù chung nhiều năm với các tù nhân gốc đoàn viên của MẶT TRẬN b́nh phong của đảng VIỆT TÂN (một lần nữa, xin quư độc giả đừng liên tưởng đến đảng TÂN VIỆT, nguyên là tiền thân của đảng Cộng Sản Đông Dương) và có quá nhiều "ních nem" và nhiều tổ chức ngoại vi nói trên!


Bằng một giọng đầy bất mản và khinh miệt, người cựu tù nhân lẫm liệt này đă kể cho Nguyên Thanh tôi nghe những nỗi khổ đau, thiếu thốn, bệnh tật, tàn tạ, và tuyệt vọng của NHỮNG TÙ NHÂN GỐC ĐOÀN VIÊN của MẶT TRẬN có nhiều "ních nem" khác nhau nói trên.


Những người đương kim tù nhân này; cùng với NHỮNG CỰU TÙ NHÂN GỐC ĐOÀN VIÊN của MẶT TRẬN đă được phóng thích nhưng c̣n kẹt tại Việt Nam, không được đi ra ngoại quốc, v́ không có quốc tịch của đệ nhị quốc gia; đều là những đoàn viên tiền phong quả cảm, ngay từ buổi ban đầu sơ sinh, của tổ chức nhiều ngụy trang và tai tiếng MTQGTNGPVN. Họ đă trực tiếp tham gia vào công cuộc kháng chiến từ ở "chiến khu Thái Lan", hay biên giới Hạ Lào, hoặc công tác đấu tranh trong quốc nội; đă thất trận hay thất thế sa cơ bị Việt Cộng bắt giam tù đày khổ ải nhiều năm! Và đau đớn thay! Họ HOÀN TOÀN BỊ "CỐ Ư" CHỐI BỎ VÀ LĂNG QUÊN bởi "vài lănh đạo" MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM và đảng VIỆT TÂN. Họ là NHỮNG CON NGƯỜI KHỐN KHỔ NHẤT THẾ GIAN! Họ sống trong hờn tủi, uất hận và bơ vơ, giống như những linh hồn của những liệt sĩ chiến hữu - kể cả chiến hữu chủ tịch của họ - đă chết, cũng trong hờn tủi, uất hận và bơ vơ; v́ sau khi vị quốc vong thân mà vong linh họ vẫn c̣n hoang mang, không rơ v́ lư do ǵ lại bị cấm không được xác nhận suốt hơn mười bốn năm dài! Nói thêm một lần nữa cho chính xác:


HỌ, NHỮNG LIỆT SĨ - VÀ NHỮNG TÙ NHÂN HAY CỰU TÙ NHÂN - GỐC MTQGTNGPVN VÀ ĐẢNG VIỆT TÂN, LUÔN CẢ PHÓ ĐỀ ĐỐC HOÀNG CƠ MINH, CHỦ TỊCH SÁNG LẬP CỦA HỌ, LÀ - NHỮNG CHINH PHU LIỆT SĨ KHỐN KHỔ, XẤU SỐ, BẠC PHẬN, TỦI HỜN, VÀ UẤT HẬN NHẤT - TRONG HÀNG HÀNG LỚP LỚP CHINH PHU LIỆT SĨ SUỐT D̉NG LỊCH SỬ MẤY NGÀN NĂM BẤT KHUẤT, LẪM LIỆT, CAN TRƯỜNG, VÀ HÀO HÙNG CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM?


Người cựu tù nhân lẫm liệt này cho Nguyên thanh tôi biết, kể từ khi được phóng thích và trục xuất về lại Hoa Kỳ, ông ta đă nhiều lần nhắc nhở các cấp lănh đạo của những con người c̣n đang kéo lê kiếp sống khốn khổ nhất trần gian đó, kể cả "TRỰC DIỆN" với HOÀNG CƠ ĐỊNH - rằng:


"Hăy t́m cách tiếp tế và giúp đỡ các đoàn viên MTQGTNGPVN và đảng VIỆT TÂN của họ, v́ những người này đă lỡ dại nghe theo lời họ đi kháng chiến, hoặc về lại công tác tại quốc nội, và bị sa cơ trong tay giặc! NẾU KHÔNG V̀ TRÁCH NHIỆM TH̀ CŨNG NÊN V̀ NHÂN ĐẠO MÀ LÀM!".


Thế nhưng... "vài lănh đạo" MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM và ĐẢNG VIỆT TÂN, kể cả HOÀNG CƠ ĐỊNH - đă thản nhiên TỪ CHỐI THI HÀNH CẢ TRÁCH NHIỆM LẪN NHÂN ĐẠO!


Những điều được viết trên đây, hoàn toàn do Nguyên Thanh thật sự t́nh cờ chính tai ḿnh nghe kể lại từ miệng của một người, đă từ Hoa Kỳ trở về Việt Nam hoạt động chống cộng, bị chính quyền cộng sản Việt Nam bắt giam tù nhiều năm, và bị trục xuất trở về lại Hoa Kỳ sau khi mản hạn tù! Nguyên Thanh tôi chẳng những không hề thêm thắt bất cứ một chi tiết nào, mà trái lại, c̣n tóm tắt và giấu bớt một số chi tiết để giử kín lư lịch của người cựu tù nhân lẫm liệt đó. Tuy rằng Nguyên Thanh không hề nhận được sự yêu cầu phải giữ kín lư lịch của người kể chuyện, nhưng tự ư Nguyên Thanh tôi đă "cẩn tắc vô ưu", để tránh khỏi phải chứng kiến thêm một màn "sát nhân diệt khẩu", và cũng để khỏi phải ngậm ngùi như đă và đang ngậm ngùi cho số kiếp của vợ chồng Tú Rua-Lê Triết và Đạm Phong cùng nhiều người khác nữa!


Nguyên Thanh cũng ước mong rằng, đừng v́ cái tánh... ṭ le của ḿnh là hay nghe đâu kể đó, khiến cho v́ câu chuyện thương tâm và bất nhẫn này mà phải bị người ta thách thức ra trước diễn đàn công luận, mất công Nguyên Thanh tôi phải làm phiền đến một Kinh Kha thời đại, một người từng quên mất hạnh phúc của riêng ḿnh, đă một lần trở về với ước mơ viết lại trang lịch sử c̣n thiếu những ḍng Dân Chủ và Tự Do cho Dân Tộc. Vả lại, tánh Nguyên Thanh tôi không thích đôi co.


Đồng thời, Nguyên Thanh cũng thầm cầu Trời khấn Phật cho không v́ một chuyến rong chơi cuối tuần xả hơi, mà phải vác "x́ líp binh bách" ra trước ba ṭa quan lớn, trong một vụ "cường hào kiện báo chí thứ hai"!


Vô phúc đáo tụng đ́nh! Mẹ Nguyên Thanh vẫn thường nói câu này khi c̣n sinh tiền cho đứa con có máu mê làm báo từ những ngày c̣n thơ nghẹ Thưa Mẹ! Con không quên lời Mẹ dạy, nhưng như một người bị "mắc đàng dưới", tai con đang nghe văng vẳng tiếng ai... nửa như thúc giục nửa như nhắc tuồng:

 

"NẾU ANH KHÔNG NÓI! AI NÓI?"

"BÂY GIỜ KHÔNG NÓI! BAO GIỜ?".

 


oOo

 


Hai mươi bốn năm sau

T́nh cờ đất khách lại gặp nhau


Sau một chuyến rong chơi ra khỏi thành phố, định xả hơi nhưng cuối cùng... "hơi" th́ chưa xả hết mà khí uất th́ lại chất thêm đầy! Nguyên Thanh và "đồng bọn" trở về khi mặt trời mùa Hè vẫn c̣n rực rỡ chói chang, như cố nướng thêm cho cháy khét cái Thung Lũng Hoa Vàng đang trong hồi bị cường hào ác bá quậy... tan nát tơi bời! Xa lộ 680 nghẹt cứng đủ mọi loại xe, chắc phải cần có một trận cuồng phong thổi bay đi bớt vài ngàn xe mới thấy được mặt đường! Mùi khói xe, mùi xăng, mùi khét nắng, ḥa cùng mùi vị đắng cay của câu chuyện thương tâm về "những người tù nhân của lương tâm" c̣n lảng đảng trong đầu, làm cho bầu không khí trong xe thêm ảm đạm rầu rầu! Ba người chúng tôi trên xe cùng "ngậm bánh cam" im lặng không nói chuyện với nhau suốt một quảng đường dàị Tôi đoán cả hai người kia, bà xả tôi và bạn tôi, cùng đang nghĩ về một chuyện... như tôi! Cuối cùng người bạn tôi, tác giả của chuyến đi xả hơi nhưng bất thành, lên tiếng trước:


"Anh Nguyên Thanh à! Câu chuyện mà anh vừa mới nghe hồi nảy là câu chuyện mà tôi đă từng nghe hàng mấy chục lần rồi. Cứ mỗi lần gặp nhau là anh ta lại đem câu chuyện đó ra để nói. Tôi nghĩ là anh ta, tuy không phải là người thuộc MTQGTNGPVN, nhưng v́ sống gần, thấy rơ... h́nh ảnh thương tâm, khốn khổ và tuyệt vọng của những người đoàn viên MTQGTNGPVN trong bao nhiêu năm dài tù tội, mà không giúp đỡ ǵ được cho họ sau khi về lại Hoa Kỳ, bởi sự phản bội và quay lưng một cách tàn nhẫn của những người đang lănh đạo MTQGTNGPVN. Do đó, anh ta bị ám ảnh nặng, nên hễ có dịp gặp ai là anh ta đem chuyện đó ra nói cho vơi bớt trong ḷng!".


Tôi trả lời:


"Đó là nỗi khổ tâm, là niềm bất hạnh, và cũng là mầm mống dễ gây nguy hiểm cho bản thân của một người thuộc loại "l'homme qui en savait trop", tức "người biết quá nhiều" nhưng... bất lực! Tôi vừa xót xa cho những người c̣n đang ở trong tù bên kia bờ Thái B́nh Dương, nhưng cũng vừa lo cho an nguy của người cựu tù nhân ở bên này bờ. Đời anh ta đă tan tác quá nhiều rồi!".


Tôi về đến nhà khi phố chửa lên đèn. Dọc đường câu chuyện trôi qua nhiều đề tài, nhưng dư âm câu chuyện về những người tù bị lănh đạo chối bỏ khó phai! Đoạn đường không dài, nhưng xe chạy chậm và khí trời oi bức, nên dù trong xe máy lạnh mở tối đa mà vẫn thấy mệt nhoài. Bà xả tôi sức khỏe chưa hoàn toàn b́nh phục sau một tai nạn xe hơi mới trở về từ địa ngục, người đàn bà lúc nào cũng tin chồng ḿnh làm đúng, đi thẳng vào pḥng tắm gội rồi lên giường ngủ lấy lại sức. Tôi rửa mặt cho tỉnh táo để ngồi vào bàn computer, định bụng sẽ bắt đầu viết Chuyện Dông Dài cho số báo mà quư vị đang cầm trên tay, sợ câu chuyện mới được nghe... để lâu cứt trâu thành bùn!


Một con cu ngói từ đâu xà xuống đậu trên lan can ngoài hiên trước bàn làm việc của Nguyên Thanh tôi, bỗng nhiên cất tiếng gáy cô đơn và trái mùa. Tiếng cu gáy làm cho tôi nhớ đến hai câu ca dao thường nghe những bà mẹ con ru từ hồi c̣n nhỏ: cu kêu ba tiếng cu kêu, cho mau đến Tết dựng nêu ăn chè! Rồi từ chữ Tết trong hai câu ca dao này, cái kư ức loạn xà ngầu của tôi lại lôi kéo tôi về với mấy câu thơ cuối trong bài thơ Xuân tuyệt diệu, do Chế Lan Viên sáng tác, khi ông c̣n thực sự là thi sĩ:


      ...Có một người nghèo không biết Tết

      Mang ĺ chiếc áo độ thu tàn !

      Có đứa trẻ thơ không biết khóc

      Vô t́nh bỗng nổi tiếng cười ran !

      Chao ôi ! mong nhớ ! Ôi mong nhớ !

      Một cánh chim thu lạc cuối ngàn


Vài cơn gió mát báo hiệu một tà huy đang dần tới, len qua cửa sổ nhè nhẹ lùa vào tràn ngập căn pḥng tôi đang ngồị Tôi không c̣n cưỡng nỗi với cơn buồn ngủ đang len lén phủ chụp lấy hồn tôị Tôi thiếp đi trong giấc ngủ chập chờn ở tư thế ngồi... ngủ gật!


oOo


Một cụ già dáng nhỏ nhắn gầy g̣ nhưng cương nghị, với cặp mắt sáng và nghiêm trang nhưng thỉnh thoảng vẫn lóe lên những tia từ ái; không biết bằng lối nào, đă vào bên trong nhà, dù lối vào building có cửa an toàn với ch́a khóa đặc biệt, và cửa pḥng vẫn c̣n đóng chưa mở chốt, đến đứng bên cạnh bàn viết lắc nhẹ vai Nguyên Thanh:

      - Ê! Thằng bé, kêu réo ta đến rồi ngủ sao?


"Năm bó mí" rồi mà c̣n bị gọi là thằng bé, Nguyên Thanh tôi hơi nổi giận. Tuy nhiên, nh́n đến gương mặt có thần của ông cụ, vả lại, thấy ông cụ cũng có vẻ già nua tuổi tác đáng bậc cha chú, nên Nguyên Thanh ráng dằn bụng rồi dịu giọng:

      - Ông là ai? Tôi kêu réo ông? Hay ông kêu réo tôi? Làm sao ông vào đây được? Sao ông không kêu tôi mở cửả Ông cần ǵ tôi?

 

Ông cụ chấp tay sau đít đi tới đi lui... thở dài sườn sượt:

      - Mẹ kiếp! Thằng bé, mày hỏi ǵ mà lắm thế! Ta là cái người mà thằng bé mày muốn gặp... trong mộng. Chính thằng bé mày kêu réo ta trên báo, chớ không phải ta kêu réo thằng bé màỵ Ta muốn vào th́ vào, muốn đi th́ đi, không cần phải kêu ai mở cửa. C̣n chuyện cái cửa an toàn của building, đối với ta... chỉ là chuyện nhỏ. Thằng bé mày cần ta chứ ta không cần ǵ ở thằng bé mày. Nghe rơ chưa? Bây giờ không cần nữa th́ ta đi...

 

Nói xong một thôi dài, ông cụ vừa lửng thửng đi về phía cửa cái vừa ngâm nga hai câu thơ bằng một giọng miền Trung pha Bắc hơi nặng:

 

      Hai mươi bốn năm sau

      T́nh cờ đất khách lại gặp nhau

 

Đang mơ mơ màng màng, nghe ông cụ nói, rồi nghe hai câu trong bài thơ T́nh Già, Nguyên Thanh tôi giật bắn người lên như... gái ngồi phải cọc:

      - Ồ th́ ra là... cụ Phan Khôi! Xin lỗi cụ, mời cụ trở lại... cháu rất muốn gặp cụ! Bất ngờ quá cháu không biết... cụ là... cụ! Mời cụ ngồi. Dạ thưa cụ vẫn khỏe? Ở trển vui không cụ?

 

Ông cụ từ từ quay lại, khoát tay chặc lưỡi:

      - Thằng bé mày nói năng ǵ mà lộn xộn quá! Thế mà cũng làm chủ nhiệm chủ bút cả chục tờ báo, trước kia lại c̣n dám ngồi ghế chủ tọa bầu cử Văn Bút! "Cụ là... cụ" là cái củ... ǵ? Chết th́ khỏe thế chó nào được. Đă khỏe th́... không chết! Mà đă chết th́ không thể... c̣n khỏe!  Vả lại, khi c̣n sống th́ cũng sống với bọn cộng sản th́ làm sao mà khỏe? Sao nhà ngươi biết ta ở đâu mà dùng chữ "trển"?

 

Bị ông cụ vặn cho một hồi, Nguyên Thanh tôi hơi quê, cứ ngồi đực mặt ra như... trai thấy gái mặc quần thủng đít, măi một lúc sau mới ấp úng bào chữa:

      - Cụ a.... có nhiều người đang khỏe mà... vẫn chết, như vợ chồng ông nhà báo Tú Rua chẳng hạn. C̣n nhiều người khác đang c̣n sống nhưng lại muốn chết đi cho khỏe, chẳng hạn những người quanh năm suốt tháng cứ bệnh rề rề; hoặc những Nghĩa Binh đi theo kháng chiến sa cơ bị địch bắt nhốt trong lao tù, đày ải suốt hơn mười mấy năm, đă thế c̣n bị lănh đạo của tổ chức ḿnh chối bỏ không tiếp tế, không cứu giúp, không nh́n nhận! C̣n cháu dùng chữ "trển" là tại v́ cháu đoán rằng... những người tốt như cu.... khi chết chắc thế nào cũng thành Thần. Mà Thần th́ phải ở trên thiên đàng.

 

Ông cụ lắc đầu:

      - Thằng bé mày kể cũng bẻm mép! Nói th́ nói vậy chứ thật ra ta cũng thấy khoe khỏe... kể từ sau ngày ta ĺa bỏ cái thiên đàng cộng sản. C̣n thiên đàng thứ thiệt th́, thú thật với thằng bé mày chứ ta cũng ớn lắm. Ngày mới... tay bắt chuồn chuồn, chân đạp xích lô, hồn về... trển, ta cũng thấy ngồ ngộ vui vui. Nhưng chỉ sau vài ba bữa là ta buồn muốn... chết thêm lần nữa! Toàn những người nghiêm trang và đạo mạo không hà nên "bo ring" lắm! Do đó, ta làm đơn xin đổi đi th́ được "ở trển" phong làm Thần Tự Do. Này thằng bé mày đừng có lầm ta với con mẹ Nữ Thần Tự Do cả đời chôn chân ở Nữu Ước nhé. Ta không khoái Mẽo cái đâu. Đàn bà ǵ mà tay chân phải ... vạch lông ra mới thấy da, có vài chỗ kín lại cứ muốn hở ra cho thiên ha.... thèm. Ta làm Thần Tự Do có nghĩa là Thần mà không nhất thiết phải ở trên thiên đàng, muốn đi đâu th́ đi...

 

Thấy ông cụ có vẻ vừa cởi vừa mở, Nguyên Thanh bèn t́m cách phỏng vấn ông cụ cho đúng chức năng của người làm báo:

      - Thưa cụ! Cụ có biết cái vu.... cái vu.... vu.... Mặt Trận...

 

Ông cụ chặn lời Nguyên Thanh tôi:

- Có phải thằng bé nhà ngươi muốn hỏi ta về cái vu.... ông Cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, cùng các liệt sĩ đă tử trận ngoài chiến trường từ hơn mười bốn năm về trước, mà bây giờ mới được chính thức cho phép chết, và làm lễ truy điệu om ṣm phải không? Có thế mà cứ ấp a ấp úng như gái mới về nhà chồng.

 

Nguyên Thanh ngượng ngùng trả lời:

      - Cụ cũng biết cái vụ đó sao? Mười bốn năm nay, người ta giấu kín và đục phù mỏ bất cứ ai xầm x́ hay thắc mắc ǵ về nguồn tin đó mà cụ! Làm sao cụ biết?

 

      - Ta biết tất cả. Ta biết ai c̣n ai mất? Ai đang tàn tạ tuyệt vọng ở trong tù? Ai được thả ra nhưng đang lê la đầu đường xó chơ.... bệnh tật đói rách từng ngày ở Sài G̣n? Ta c̣n biết luôn ruột gan của "vài lănh đạo" Mặt Trận... tại sao người đă chết chúng cấm không cho chính thức chết? Tại sao người c̣n sống trong lao tù cộng sản v́ sa cơ... chúng không chịu tiếp tế và thừa nhận đoàn viên của ḿnh? Ai đang ngậm hờn bỏ nắm xương tàn cốt rụi trong bốn ngôi mộ hoang vô chủ trong khu rừng tre ở biên giới Thái Lan?...

 

      - Tại sao... tổ chức chính trị ǵ mà... ác quá vậy cụ?

 

      - Có ǵ đâu mà khó hiểu. Ta hiểu thằng bé nhà người cũng biết rơ mười mươi rồi... nhưng c̣n làm bộ ngây thơ con cá vàng bụng phệ! Ngươi láu lắm... không muốn tự ḿnh nói ra, mà định mượn miệng ta cho ta mang tiếng oán! Thôi cũng được... ta sẽ nói, nhưng nếu tụi lănh đạo tàn quân Mặt Trận có v́ vậy mà oán ta, rồi sai lâu la xuyên tạc hay chụp mũ ta, th́ nhà ngươi phải ra tay bênh vực ta với nhé! Tụi Mafia đó ác và gian manh không kém ǵ tụi Việt cộng ở Hà Nội đâu! Này nhé... Mấy cái thằng "siêu lănh tụ" c̣n sót lại của Mặt Trận Phở... cầm đầu bởi thằng em Hoàng Cơ Định... chúng nó ngu dại ǵ mà xác nhận sớm cái chết của thằng anh Chủ Tịch Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh...

 

      - Tại sao vậy cụ?

 

      - Th́ yên để ta nói... này nhé... nếu xác nhận sớm th́ mọi đoàn viên các cấp khắp nơi trong băng đảng sẽ nhao nhao lên đ̣i bầu chủ tịch mới để lănh đạo tổ chức, rồi chủ tịch mới sẽ bắt "vụ trưởng vụ tài chánh" tŕnh bày minh bạch sổ sách chi thu để bàn giao cho "tân vụ trưởng vụ tài chánh" th́... làm sao nuốt cho trôi được cái "núi tiền" quyên góp, và những cơ sở thương mại đang hồi phát đạt được cơ chứ. Thế cho nên... "thằng em" cứ giấu nhẹm để không phải bầu bán ǵ hết cả. Người ngoài ai thắc mắc th́ sai lâu la đánh cho phù mỏ, nếu cần th́... bịt miệng như vợ chồng Tú Rua! C̣n người trong nội bộ mà tỏ ư nghi ngờ th́ gắn cho vài tội vớ vẩn rồi khai trừ... hoặc sai đàn em làm cho khó chịu... ngộp thở, làm cho ê chề... nhục nhă mà tự ư ra! Rồi cứ khư khư ngồi ôm cái chức "vụ trưởng vụ tài chánh" tự thu tự chi ḿnh ên một cách khiêm nhường nhưng béo bở... suốt mười mấy năm dài. Trong khi đó, cùng với anh trai em gái... từ từ khoan thai chuyển tiền của tổ chức qua thành tài sản của anh em nhà ḿnh. Đồng thời bố thí lương tháng cho thằng tổng vụ trưởng tổng vụ hải ngoại bù nh́n và vài thằng em cao cấp thân tín khác, lâu lâu trúng mánh th́... "thùm lùm" cho chúng nó thêm chút bổng lộc... rồi sai bảo chúng nó về Việt Nam móc nối với những kẻ đă giết anh ḿnh... bắt áp phe bán nước buôn dân kiếm thêm tiền...

 

       Trên đời này, thằng bé mày có thấy ai chết mà bị "ngâm tôm" lâu bằng cái chết của chủ tịch Hoàng Cơ Minh này không? Và thằng bé mày có thấy ai ôm cái chức "vụ trưởng vụ tài chánh" lâu bằng cái anh chàng "vụ trưởng" Hoàng Cơ Định này không? Bây giờ... tài sản của tổ chức đă tẩu tán hết rồi... th́ cái chức "vụ trưởng vụ tài chánh" với cái "két" trống rỗng cũng không c̣n cần thiết ǵ nữa mà phải ĺ lợm ôm cứng thêm chi cho mang tiếng, do đó người chết cũng không c̣n cần phải "bắt sống thêm" chi cho thêm ngượng mỗi lần bị hỏi phải trả lời trẹo miệng trẹo mồm. Lễ truy điệu trả nợ quỷ thần v́ vậy mà được tổ chức... một lần cho rảnh nợ với nhân gian! Tội cho những đứa ngây thơ phải rơi những... giọt lệ muộn màng! Kể từ nay, ai muốn lên làm chủ tịch hay vụ trưởng vụ tài chánh để gánh vác cái của nợ giùm th́... qua cám ơn!


Tuy cũng đă từng có những suy luận gần giống như những điều cụ Phan Khôi vừa nói, nhưng khi nghe cụ dẫn giải rành mạch mọi mưu đồ gian ác quá thâm hiểm của băng nhóm Hoàng Cơ Định như thế, Nguyên Thanh tôi không khỏi lấy làm kinh tởm! Thấy cụ cứ trầm ngâm quá lâu, Nguyên Thanh tôi phải lên tiếng nhắc cụ:

      - Đó là chuyện về người đă chết! C̣n chuyện người đang c̣n sống th́ sao hả cụ?

 

Ông cụ thở dài sườn sượt rồi chắc lưỡi trả lời:

      - C̣n chuyện về các người đă đi kháng chiến theo lời kêu gọi của Mặt Trận Phở... nhưng c̣n thoi thóp sống, và đang bị giam cầm đọa đày, đói rách, sống dở chết dở... trong tay địch... th́ băng nhóm Hoàng Cơ Định c̣n tỏ ra cùng hung cực ác hơn nữa! Mấy cái thằng "siêu lănh tụ" c̣n sót lại của Mặt Trận Phở... không phải chỉ chối bỏ các "chiến hữu sa cơ trong tay giặc" không thôi đâu. Một vài chục đô la mỗi tháng để cứu mạng "chiến hữu" th́ nhằm nḥ ǵ... so với đống tiền rừng bạc bể mà chúng nó đă "tậu" được, qua tṛ "hô biến"... toàn bộ tài sản của tổ chức thành tài sản của gịng họ Hoàng Cơ! Nếu thằng bé Nguyên Thanh ngươi và các người "khinh bỉ ghê tởm" cái băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định mà cứ gắn cho băng nhóm của chúng nó hai chữ "bần tiện" th́ phúc cho tám mươi đời nhà chúng nó!

 

Tôi hơi ngạc nhiên nên ngắt lời cụ Phan Khôi:

      - Sao... kỳ vậy cụ? Bị mang tiếng... bần tiện mà lại là... phúc tám đời... kỳ vậy? "Phúc" kiểu đó th́ cháu thấy... thà là "vô phúc" c̣n sướng hơn!

 

Cụ Phan Khôi lắc đầu nguầy nguậy hỏi lại tôi:

      - Giữa bị mang tiếng "bần tiện" và bị đời gán tội... "cùng hung cực ác"! Thằng bé ngươi thấy cái nào... nhẹ hơn?

 

      - Da.... da.... "bần tiện" nhẹ hơn!

 

Ông cụ cười khoái trá:

      - Khà... khà... khà... "voa là"! Ai mà chửi chúng về tội "bần tiện", chúng sẽ dập đầu cám ơn ngay! Đấy là chưa kể... có người c̣n ngây thơ cho rằng chúng nó... không có tiền, tức là đâu có... "hô biến"... toàn bộ tài sản của tổ chức thành tài sản của gịng họ Hoàng Cơ! Khốn nạn thực... chúng nó vừa diễn được tuồng "khổ nhục kế" để nuốt bạc cho trôi, lại thi hành được kế hoạch "cùng hung cực ác" là... sát nhân diệt khẩu!

 

Lần này th́ Nguyên Thanh tôi ngạc nhiên thực sự:

      - Cụ bảo cái ǵ là... sát nhân diệt khẩu? Họ đang c̣n sống trong nhà tù cộng sản mà...

 

Cụ Phan Khôi ngưng cười, nghiêm mặt gằn từng tiếng:

      - Sát nhân diệt khẩu ở Hoa Kỳ hay ở Âu Châu hoặc trong "chiến khu... láo" th́ chúng nó làm nhiều rồi! Đấy mới chỉ là... "quá ác" mà thôi! C̣n "sát nhân diệt khẩu... từ từ" ở Việt Nam th́ mới là... "cùng hung cực ác"! Thằng bé ngươi nghe rơ chưa?

 

Nguyên Thanh tôi toát mồ hôi:

      - Da.... rơ!

 

Ông cụ chậm răi giải thích thêm:

      - Nghe ta nói đây! Ngô Chí Dũng chỉ bị đè đầu xuống... chích toạch một phát, chưa kịp trợn mắt một cái là xong đời! Vợ chồng Tú Rua chỉ vừa điếng người khi thấy hai họng súng kề vào là... đoành đoành đoành... gục ngă không một lời trăn trối! Đạm Phong đang nói chuyện với vợ trong điện thoại, vói tay mở cửa khi có chuông reo, chưa kịp hiểu tại sao người gơ cửa nhà ḿnh là người quen mà lại chỉa súng vào ngực ḿnh th́... tạch tạch tạch... lồng ngực vỡ toang, hồn ĺa khỏi xác, đầu óc chưa kịp nhận ra tại sao... đao phủ kết liễu đời ḿnh... chính là thằng bạn thường ngày vẫn qua lại với ḿnh. Nội thù nguy hiểm là vậy! Nếu không thân và không tin nhau th́ Đạm Phong đâu có mở cửa, v́ cả hai vợ chồng Đạm Phong đă biết trước... bọn Tội Đồ Dân Tộc đang ŕnh rập để ám hại ḿnh! Làm việc ở sở mà cứ cách một giờ lại gọi về thăm chồng một lần... th́ đủ biết họ cẩn thận và pḥng bị đến chừng nào! Ngoại địch làm sao đến gần họ được? Bài học "NỘI THÙ" liên tục diễn ra mấy ngàn năm từ đời An Dương Vương Thục Phán mà không ai chịu thuộc. Chán thật!

 

Nói đến đây, ông cụ im lặng một lúc, chừng như để lấy hơi, rồi nói tiếp:

      - C̣n những Kháng Chiến Quân đă thực sự đi kháng chiến và sa cơ bị địch bắt trong vùng biên giới Hạ Lào, hay những đoàn viên đă được Mặt Trận gởi về công tác trong quốc nội, và bị bắt v́ trúng kế của "cán bộ t́nh báo hải ngoại cộng sản" cài vào trong bộ chỉ huy Mặt Trận  th́ cũng sẽ chết, nhưng không chết ngay mà... chết lần chết ṃn, chết đói chết khát, chết đau chết đớn, chết uất chết hờn, chết bệnh chết tật, chết không ai khóc, chết chẳng ai chôn, chết không manh chiếu, chết chẳng nấm mồ... chết đủ kiểu chết nhưng không chết dễ chết nhanh!

 

Một lần nữa tôi cắt ngang lời ông cụ:

      - Là... chiến hữu với nhau th́ thù hằn ǵ nhau mà họ lại ác với nhau đến như vậy... thưa cụ? Cháu thấy có điều hơi khó hiểu?

 

Cụ Phan Khôi cười nhạt nheo mắt hỏi lại Nguyên Thanh tôi:

      - Thằng bé Nguyên Thanh ngươi là kẻ tinh tế lắm mà sao... chậm tiêu quá vậy? Ta hỏi ngươi... Kháng chiến ǵ mà ngày đêm chỉ thấy có vài "chiến hữu... phở" chạy tới chạy lui trong thành phố như chó mất chủ, vài ngày lại tụ năm túm ba ăn nhậu linh đ́nh trong các nhà hàng quán nước (giống y như đám "tư bản đỏ ở Việt Nam") để họp bàn kế hoạch đánh phá cộng đồng nhằm... "Tổng Nổi Dậy Ḥa B́nh"! Mẹ kiếp... cứ mỗi lần nói đến 5 cái chữ này th́ lại tức ói máu, cứ muốn tḥ tay vào túi quần bóp một cái cho... chết thêm lần nữa, nhưng lại sợ đau nên thôi! Ta hỏi ngươi... Không phải tất cả những người vào "chiến khu... láo" đó đều chết hay bị địch bắt hết cả. Vậy... những người c̣n sống trở về đâu mất hết rồi mà không bao giờ thấy ai lên tiếng? Đi kháng chiến giải phóng quê hương, không ai lấy thành bại để luận anh hùng. Do đó, từ chiến khu trở về là một vinh dự! Thế sao không có ai hănh diện vỗ ngực nhận ḿnh là... cựu kháng chiến quân? Vẫn biết rằng... cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi, nhưng không có nghĩa là... hoàn toàn không có đến một hay vài người hồi! Bom nguyên tử nổ cũng chưa chắc đă bào láng hết mọi người mà.

 

      - Sao lạ vậy cụ?

 

      - Có ǵ đâu mà lạ! Có "cựu kháng chiến quân" v́ trót giao duyên nhầm tướng cướp kiêm chuyên viên bịp bợm nên ngượng ngùng im lặng chứ không dám tự hào và cũng không đủ can đảm để nói lên sự thật! Có "cựu kháng chiến quân" về đến nơi mà tỏ vẻ bất mản muốn phanh phui th́ bị thịt mất tiêu trong bóng tối... làm sao lên tiếng! Có "cựu kháng chiến quân" chưa kịp nói lời nào th́ toàn gia đă bị khủng bố nên chọn giải pháp ... im lặng là vàng! Có cựu kháng chiến quân dám nói và muốn nói, nhưng cuộc đời đă quá tàn tạ lại không có phương tiện, không biết nói với ai! Và nói làm sao cho người ta tin... trước hàng hàng lớp lớp lâu la hỗn như gấu và dữ như bầy lang sói! Hiện tượng quái gở này chứng minh cho thấy... băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định đă ra tay "bịt miệng" bằng mọi cách và bằng mọi giá... tất cả những ai đă từng vào chiến khu kháng chiến trở về! Ta biết trước chuyện ǵ sẽ xảy ra sau khi thằng bé nhà ngươi đăng những lời ta vừa nói lên báo.

 

      - Chuyện ǵ sẽ xảy ra vậy cụ?

 

      - Bọn chúng, băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định sẽ dựng thêm một tuồng mới, cho "binh tôm tướng cá" thân tín nào đó... đóng vai "cựu kháng chiến quân". Nhân vật "binh tôm tướng cá" đó sẽ... "nói tốt" cho băng nhóm chúng nó trong một vở tuồng do chuyên viên của chúng nó giàn dựng sẵn. Chúng nó sẽ làm điều đó để chứng minh ngược lại là... ta nói sai, rồi nhân đó sẽ mạ lị ta là... Thần dỏm! Nhưng mà đừng lo... Thiên vơng khôi khôi, sơ nhi bất lậu! Chúng nó đưa bao nhiêu "binh tôm tướng cá" ra th́ sẽ tiêu đời bấy nhiêu thằng!

      Bây giờ trở lại chuyện kế hoạch "cùng hung cực ác" của băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Đi.nh. Chúng nó chẳng những không hề đếm xỉa cứu giúp ǵ cho các "chiến hữu thực sự kiêu hùng" đă đi kháng chiến theo lời kêu gọi của Mặt Trận Phở... c̣n thoi thóp sống, và đang bị giam cầm đọa đày, đói rách, sống dở chết dở... trong tay địch, mà chúng c̣n ngày đêm trù ẻo cho họ chết tiệt hết trong tù... càng sớm càng tốt. Đám lănh đạo băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định không hề có ân oán riêng tư ǵ với những "chinh phu xấu số nhất trần gian" đó cả. Chúng nó trở nên "cùng hung cực ác" đến như vậy là v́... nếu những con người biết quá nhiều và đau khổ cùng cực đó cứ c̣n sống, th́ nhỡ một ngày đẹp trời nào đó, Hoàng Thiên ngó lại... cho họ b́nh yên trở về, rồi v́ phẫn uất và v́ đại nghĩa, họ đem - tất cả những ǵ họ biết, qua chính mắt họ thấy, chính tai họ nghe, hay qua kinh nghiệm đau thương từ chính bản thân của họ - ra khai báo tuốt tuột với thiên hạ th́... mấy cái thằng lănh tụ gian manh chuyên chống cộng trong tiệm phở, và mấy con mụ nạ ḍng lắm lời theo đóm ăn tàn ở bên Úc như con mụ Phạm... đó, ta quên mất tên v́ nó đổi tên như thay chồng... à quên... như thay áo... làm sao c̣n ngẩng mặt với thế gian mà tiếp tục... lừa bịp với gian manh? Ta đă bảo... bọn Mặt Trận Hoàng Cơ Định này... gian ác không thua ǵ bọn Mặt Trận Việt Minh ngày xưa đâu!

 

      - Ghê quá hả cụ? Như vậy cái băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định này đang làm chuyện hại dân hại nước hại luôn cả "chiến hữu" của chúng nó quá mức... Thế sao Trời chưa tru đất chưa diệt chúng nó hả cụ?

 

      - Nhà ngươi dùng chữ "CHƯA" mà không hiểu chữ "THỜI" saỏ Chúng nó chỉ mới "gần hết thời" chứ chưa "hoàn toàn hết thời"! Chúng nó c̣n đang làm một chuyện "hại dân hại nước" lớn nữa rồi mới thực sư.... hết thời!

 

Nghe tới đây, Nguyên Thanh tôi hoảng hốt hỏi lia lịa:

      - Trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Chúng nó c̣n làm chuyện... hại hơn nữa sao cụ? Như vậy... ai chịu đời cho thấu?

 

      - Từ từ để ta nói cho mà nghe. Chúng nó, tụi băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định... muốn "sát nhân diệt khẩu" những người Kháng Chiến Quân thực sự kiêu hùng đang c̣n sống khắc khoải mỏi ṃn trong tay giặc, không v́ thù, không v́ ghét, mà là... v́ chúng nó sợ "NHỮNG SỰ THẬT TỒI BẠI CỦA CHÚNG... SẼ ĐƯỢC NÓI RA TỪ MIỆNG CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÓ". V́ vậy, đồng thời chúng cũng phải sợ "NHỮNG SỰ THẬT TỒI BẠI CỦA CHÚNG... SẼ ĐƯỢC PHANH PHUI RA - TỪ LỜI KHAI TRONG BĂNG THU ÂM, HAY TRÊN GIẤY TRẮNG MỰC ĐEN - CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÓ... DO BẠO QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM ĐANG NẮM TRONG TAY!". V́ thế, chúng nó, băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định... PHẢI LÀM NHỮNG G̀ BẠO QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM MUỐN CHÚNG NÓ LÀM! Đó là chưa kể... nếu ngoan ngoản, thi hành công tác đánh phá tan nát cộng đồng tức "dọn băi" cho sạch sẽ ngon lành, chúng nó sẽ c̣n được bạo quyền cộng sản ban thưởng cho một vài ân huệ béo bở... tha hồ mà chia chác nhau, ăn suốt đời suốt kiếp không hết!

 

      - Như vậy tức là chúng nó đă bị bạo quyền cộng sản... cấy "Sinh Tử Phù" rồi phải không cụ?

 

Cụ Phan Khôi nhăn mặt:

      - "Sinh Tử Phù" là cái quái ǵ vậy?

 

Chợt nhớ ra là phong trào chuyện chưởng của Kim Dung tiên sinh chưa xảy ra trong thời gian cụ Phan Khôi c̣n tại thế. Nguyên Thanh tôi vội vàng nói lại:

      - Ồ... chuyện về "Sinh Tử Phù" này dài lắm. Hôm nào cụ rảnh xuống chơi lâu, cháu sẽ kể đầu đuôi câu chuyện cho cụ nghe! Đại khái... tiếng Tây gọi là "săng ta", tiếng Mỹ gọi là "bờ lắc meo", c̣n tiếng Việt Nam ḿnh th́ là... "bắt bí" đó thưa cụ! Cháu có cái này chưa được rơ, xin cụ chỉ giáo chọ Thưa cụ ... băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định chúng nó gian manh lộ liễu ra như vậy... Thế sao vẫn c̣n nhiều tay trí thức cùng ḿnh mà vẫn cứ bám theo vậy cụ?

 

      - Có thằng v́ lỡ nên theo luôn! Có thằng v́ quyền lợi bỏ sợ uổng! Có thằng v́ sợ bạo tàn nên không dám bước ra! Có thằng v́ đă từng là đồng lơa nên đành ôm cứng! Có thằng v́ ngu nên cứ ngỡ ḿnh đang theo minh chúa...

 

      - Thưa cụ! Cháu đang nói về mấy tay trí thức... bác sĩ kỹ sư chẳng hạn...

 

      - Ta biết rồi... khổ lắm... nói mải! Nhà ngươi cứ chơi tṛ chọc ngứa cái miệng của ta! Khi c̣n sống... chỉ v́ ta hay ngứa miệng mà khổ cả đời... ta biết thằng bé ngươi đang muốn ta nói về cái đám trí thức khoa bảng này nọ chứ ǵ? Nói th́ nói chứ ta là Thần th́ sợ ai mà chẳng dám nói! Thằng bé ngươi nên nhớ rằng... học cao không phải là "khôn" hay ngược lại... học cao không phải là "không ngu"! Nếu tất cả những người học cao đều "khôn" th́ ngày trước... làm sao có chuyện những đại trí thức như... Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo từ bên Tây, bỏ hết cơm cha áo mẹ công thầy, trở về Việt Nam chạy theo đuôi bác Hồ quốc tặc của họ, để rồi bị bỏ ngồi chơi... xơi nước vối ăn cơm độn, đi mắc sông về mắc núi... ôm hận xuống tuyền đài!

 

Chính ta đây... đâu phải là... học thấp, thế mà cũng có lúc nghe theo lời xúi dại của bọn chúng mà... ra Bắc! Nhưng người khôn chỉ "lóa mắt" một thời gian ngắn, chưa đến 2 năm... là ta thấy rơ cái gian manh của chúng nó nên mới có cái vụ Nhân Văn Giai Phẩm. Trên đời... có nhiều thằng trí thức... ngu dại cả đờị Thật chán... chó đẻ ra đời 3 ngày đă mở mắt, c̣n con người... có nhiều kẻ... sống mấy chục năm, học ṃn ghế của mấy trường đại học... thế mà mắt chẳng chịu mở ra nh́n đời! Để cho mấy thằng Mặt Trận gian manh xỏ mũi dẫn đi như con nghé... chỉ biết nghé ngọ suốt đời!


      - Cụ nói thế chứ... cái chữ "đại cuộc cứu nước" nghe lư tưởng quá... ai mà không theo hả cụ!

 

      - Ê... thằng bé mày đừng có "bô sịt" với ta nghe chưa! Cái chuyện v́ 4 chữ đó quá lư tưởng nên đi theo th́... không khen th́ thôi chứ ai trách làm ǵ, nhưng người khôn th́ sau một giai đoạn ngắn đứng gần nhau, cũng phải biết nhận thấy chúng nó là những thằng bịp bợm... Bộ đui sao mà không thấy chúng nó đang "chơi chữ" để sửa đổi lập trường từ từ! Ban đầu chúng nó nhất định lập chiến khu và kêu gọi "V́ Các Cháu Thiếu Nhi - Toàn Dân Ta Kháng Chiến"! Chủ Tịch của chúng nó qua đời th́ giấu giếm như mèo giấu cứt nhưng vẫn c̣n cứng miệng... tiếp tục kêu gọi toàn dân "Tổng Nổi Dậy Đấu Tranh Giải Thể Đảng Cộng Sản" thêm một thời gian ngắn nữa! Cho đến gần đây, sau khi gửi thằng "Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại" về nước "Đi Sứ Lạy Lục Kẻ Thù", chúng nó sủa ra rả bài ca... "Tổng Nổi Dậy Ḥa B́nh", và sai thằng em Liên Minh Việt Nam Tự Do viết bài xác nhận "Đảng Cộng Sản Là Một Thành Phần Của Dân Tộc" trên tờ báo cơ hữu của chúng là tờ Liên Minh Dân Chủ! Mẹ kiếp... 3 chữ "Tổng Nổi Dậy" chửi cha 2 chữ "Ḥa B́nh", thế mà chúng nó cũng dám nham nhở ghép vào với nhau cho bằng được! Ư đồ bắt tay với địch của mấy thằng lănh đạo Mặt Trận bịp bợm rơ như ban ngày... thế mà những đứa già đầu, bằng cấp đầy ḿnh, cũng vẫn c̣n tin tưởng chạy theo bám đít những thằng bịp bợm đó, như con nít chưa thôi nôi bám vú mẹ! Như vậy th́... "KHÔN" ở cái chỗ nào? Ở Hoa Kỳ này chứ có phải ở Hà Nội như chúng ta trước kia đâu mà... không dám chạy ra? Không dám nói thẳng? Mở miệng th́ cứ đem thơ của Phùng Quán, Trần Dần, Hữu Loan... ra tấm tắc khen hay, để tỏ ra là ḿnh cũng có tinh thần... văn học nghệ thuật, cũng biết thưởng thức... thơ văn đấu tranh! Nhưng thực chất th́ đầu óc chỉ đặc sệt những mùi vị tanh tưởi của... hơi đồng!


      - Khi nảy cụ bảo cháu... cái ǵ là "bô sịt"?


      - Ối... ta nói tiếng Mỹ để tránh khỏi phải dùng tiếng Việt đó mà. Bỏ qua đi!


      - Bộ ở trển... cụ cũng phải học Anh văn "i ếch eo" nữa à?


      - Ta đâu cần phải học. Thần mà... ta có thể nghe được tất cả mọi ngôn ngữ khác nhau của mọi dân tộc ở dưới trần gian này không thiếu một chữ. Ai nói tiếng ǵ ta cũng nghe được. Chỉ có điều ta... không hiểu họ nói ǵ với nhau mà thôi! Hà... hà... hà...


      - Cụ theo dơi chuyện dưới này hằng ngày hay sao mà cụ thông suốt hết cả mọi chuyện vậy... thưa cụ?


      - Ta cần ǵ phải theo dơi ba cái quân tham tàn gian ác đó cho nhọc cái thân... thần! Nhưng mỗi khi cần biết rơ điều ǵ dưới này, ta chỉ định thần chút xíu là biết hết rành mạch như vừa mới xảy ra trước mắt.


      - Nghĩa là cụ thấy và biết tất cả?


      - Thấy hết. Thần nào cũng có khả năng siêu phàm nh́n xuyên qua vật chất, đọc được tâm tư, thấu rơ hết mưu mô ẩn chứa trong đầu người phàm, trong quá khứ, ngay hiện tại, hay sẽ thi hành trong tương lai.


      - Như vậy... cụ nh́n xuyên qua văi luôn?


      - Nói bậy! Ta đâu có muốn thế, nhưng mắt Thần tốt quá, nhiều khi lỡ ngó qua... ta cũng phát ngượng!


      - Thưa cụ! Cụ nói thử tâm tư của cháu...?


Ông cụ nh́n chăm chú Nguyên Thanh một lúc lâu như thôi miên rồi nói:

      - Ta biết thằng bé mày đang muốn đem toàn lực ra "chơi" nhau với bọn cường hào ác bá trong thành phố, và bọn con buôn chính trị bá đạo đang âm mưu cấu kết với kẻ thù... dù cho có đá nát vàng tan!

 

Nguyên Thanh tôi toát mồ hôi hột v́ bị bắt trúng mạch, vội thều thào hỏi:


      - Được... không... cụ?

 

Cụ Phan Khôi nh́n xuống đất trầm ngâm rồi bỗng ngước mặt lên trần nhà, cười lớn ba tiếng, xong quay lại, quắc mắt nh́n Nguyên Thanh dằn từng tiếng:

      - Được chớ sao không! "Chơi" cũng chết mà... "không chơi" cũng chết! Có ai sống măi bao giờ? Đời ta chơi nhau với bọn hại dân hại nước trăm trận. Khi chết ta thành Thần. C̣n bọn cẩu trệ hại ta, bắt ta học tập trong tù, lúc chết chúng nó bị đày xuống mười tầng hỏa ngục, đội chậu máu ngồi bàn chông, học tập mút mùa Lệ Thủy, biệt giam sát nhíp Mỹ Châu! Ta v́ thích tánh chịu chơi của thằng bé mày, nên hôm nay nhận được thư của thằng bé mày gửi cho ta, qua hệ thống "i meo" do lăo Táo Quân "pho qua" lên, là vội vàng đến viếng thằng bé mày ngaỵ Thật đúng là "trường giang hậu lăng thôi tiền lăng" (trên sông Trường Giang, sóng sau đùa sóng trước). Chỉ có điều ta nói trước... ngang tàng và dám ăn dám nói th́ hay cô đơn và nhiều khi chán nản, v́... thế gian ngán kẻ bạo tàn, nên phần đông... chỉ phù thịnh chứ ít kẻ dám phù suy!

 

      - Chuyện nhỏ mà cụ! Từ bé... cháu vẫn quen... bi nhiêu th́ bi, sức chơi sức chịu! Chơi mệt đuối sức th́ nghỉ... nghỉ khỏe lại chơi tiếp... lỡ chơi không lại th́ chạy! Chạy ra... thấy êm lấy trớn chạy vô. Chạy vô mất trớn... lại chạy ra...

 

Ông cụ sốt ruột quát lớn:

      - Thôi... tốp! Đánh nhau cái ǵ mà nhà ngươi cứ... chạy vô chạy ra như gà mắc đẻ măi... làm ta chóng mặt quá!

 

      - Đó là chiêu... lấy ít đánh nhiều, lấy yếu đánh mạnh, lấy ĺ đánh... lưu manh mà cụ! À mà... cụ cũng dùng "i meo" để chuyển thư như dưới này hả cụ?

 

      - Con người là tiểu vũ trụ, c̣n tạo hóa là đại vũ trụ. Con người từ tạo hóa mà rạ Cái ǵ con người mới sáng tạo th́ tạo hóa đă xài từ triệu triệu năm trước. Bom nguyên tử, bom hạch nhân của con người chưa bằng một cái búng tay của tạo hóa. Máy computer của chúng ta ở trển tối tân gấp triệu lần ba cái máy nhà quê dùng để làm báo Saigon USA News của thằng bé mày ở dưới trần! C̣n một triệu đô la xanh dưới dương trần th́ chỉ bằng một xu ở trển...

 

Tôi hớn hở hỏi cụ:

      - Thế... cụ có đem theo xu nào cho cháu xin để in sách?

 

      - Có... nhưng mà là xu ở trần thế. Luật Thiên Đàng bắt các vị Thần Tiên trước khi chu du trần thế phải đổi tiền rồi mới được đị Muốn lấy th́ ta cho vài... "qua tơ"?

 

      - Thôi... cám ơn cụ! Tưởng tiền Thiên Đàng th́ lấy chứ lấy mấy "qua tơ" trần thế th́ lấy làm ǵ cho nhẹ thể! Bây giờ trở lại vụ băng nhóm Mặt Trận Hoàng Cơ Định! Thế thưa cụ, c̣n cái vụ mấy nạn nhân và mấy ngôi mô....

 

Ông cụ cười lớn rồi khoát tay:

      - Thôi đừng có tham hỏi nhiều ngay một lúc. Thấy ta ham nói cứ được thể hỏi hoàị Gặp thằng bé nhà ngươi nhiều, chắc có ngày ta sẽ bị mang tội... tiết lộ thiên cơ! Tụi Mặt Trận Hoàng Cơ Định kể từ hôm nay sẽ hết c̣n thần tượng ta như trước! Thế nào chúng nó cũng lên Internet nói xấu ta cho bỏ ghét! Cái "Giải Văn Học Nghệ Thuật Quốc Khánh" hàng năm của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam kể như không bao giờ đến phiên ta! Mặc kê.... ta cần ǵ sự tôn thờ của những cái thứ bán nước buôn dân!

      À... cụ Tổ Hùng Vương có nhờ ta gửi lời nhắn xuống cho cái đám Mặt Trận là... là... đừng có chơi cái tṛ ăn cắp Ngày Giỗ của cụ Tổ mà làm ngày Quốc Khánh riêng của bọn bịp bợm chúng nó nữa nghe chưa! Hết mánh rồi sao mà đem Ngày Giỗ Cụ Tổ của cả dân tộc ḿnh ra mà bịp thiên hạ? "GIỖ TỔ" là ngày thiêng liêng bất di bất dịch của cả một dân tộc - c̣n "QUỐC KHÁNH" chỉ là ngày kỷ niệm thành lập một chế độ cai trị, có tính cách đoản kỳ và bị đổi thay theo từng chế độ cai trị khác nhau! Nội hai nền "Đệ Nhất" và "Đệ Nhị Việt Nam Cộng Ḥa" cũng đă có riêng hai ngày "Quốc Khánh" khác nhau rồi không thấy sao? Nhập hai ngày "GIỖ TỔ" và "Quốc Khánh" lại làm một là một sự nhập nhằng đánh lận con đen CỰC KỲ LƯU MANH, DỐT NÁT, VÀ MẤT DẠY! Cả chục năm nay ở trển, cụ Tổ Hùng Vương cứ bị các vị Thần khác đùa chế nhạo là... Thần mà "giao du với Mặt Trận Phở... Con B́m Bịp"... làm cụ ngượng chín cả người! Co’ vị Thần c̣n chọc quê Cụ Tổ bằng ca’ch hỏi Cụ là... c̣n "Phở B́m Bịp nâ’u vơ’i Bột Ngọt" không... ba’n cho một tổ Cụ nói đừng để có ngày cụ giận quá không dằn được, cụ sẽ sai Thiên Lôi vặn họng hết cả ḷ cả lũ Mặt Trận bịp bợm chúng nó, lúc đó đừng có trách cụ Tổ... sao không nói trước!

 

Thằng bé Nguyên Thanh ngươi cứ viết nguyên văn những ǵ ta nói lên báo là thế nào chúng nó cũng đọc được. Thôi... hôm nay lần đầu, đến thăm thằng bé nhà ngươi một chút cho biết mặt nhau. Bây giờ ta c̣n bận đi thăm vài người bạn "Quảng Nam Đà Nẳng".

 

Thứ Sáu cuối tuần này ta sẽ đến chơi lâu với nhà ngươi. Lúc đó tha hồ mà hỏi rồi viết... cho số báo kỳ sau!

 

Bóng cụ Phan Khôi mờ dần rồi mất hút như một làn khói tan loảng ra vùng không gian đang bắt đầu tối.

 

 

oOo

 

 

Tiếng c̣i hụ của một chiếc xe cứu thương rít lên ngoài đường phố đánh thức Nguyên Thanh dậỵ Ngọn đèn đường bên ngoài hàng hiên trước bàn làm việc của Nguyên Thanh đă bật cháy hắt hiu vàng vọt tự bao giờ. Dáo dác nh́n quanh chỉ thấy chùm hoa Trang trắng muốt đang đong đưa trước cơn gió mát đêm hè. Trên tường, h́nh cố đảng trưởng Nguyễn Thái Học râu hùm hàm én, đang nh́n Nguyên Thanh, dường như trên môi người vừa thoáng mĩm một nụ cười.

 

Bâng khuâng, Nguyên Thanh tự hỏi: Ḿnh đang ngồi đây viết báo... là thực hay là mộng? C̣n chuyện gặp gỡ cụ Phan Khôi vừa rồi... là mộng, hay thật ra, mới chính là thực? Ai sẽ là người anh hùng áo vải... đi thu nhặt lại những mảnh vụn của niềm tin đang tơi tả, v́ bàn tay của kẻ nội thù là băng nhóm TỘI ĐỒ DÂN TỘC Mặt Trận Hoàng Cơ Định - Liên Minh Việt Nam Tự Do - Hội Chuyên Gia và các Đoàn Thể Thanh Niên ngoại vi của chúng... để trở về dựng lại ngọn cờ vàng chính nghĩa trên quê hương? Và... ai sẽ là người "sống chỉ mặt thác chỉ mồ" bọn "nội thù" TỘI ĐỒ DÂN TỘC, để dọn đường cho người anh hùng áo vải trong tương lai? Cuối cùng là: Ai trả lời giùm Nguyên Thanh tôi... những câu hỏi bâng quơ này?

 


NGUYÊN THANH

8/20/2001 - SAIGON USA NEWS

 

 


--ooOoo--

 


To: tinhlam@yahoogroups.com, nghiluan@yahoogroups.com, HoiNghi@yahoogroups.com

From:  "Truongxuanminh" <truongxuanminh@yahoo.com>

Date: Sun, 31 Mar 2002 19:53:26 +0100

Subject: [HoiNghi] NHỚ VUA HÙNG- GIỮ ĐẤT TỔ

Reply-to: HoiNghi@yahoogroups.com


Kính chuyển,


TXM.


 

= = = = = = = = = =


NHỚ VUA HÙNG-  GIỮ ĐẤT TỔ


Tưởng nhớ Vua Hùng giành lại đất TỔ là việc làm thiết thực và có ư nghĩa nhất nhân dịp Lễ Quốc Tổ năm nay, 2002


Có ư nghĩa là bởi v́ qua vu.Việt Cộng bán đất của tổ tiên cho Trung Cộng, một phần đất nước của quê hương do công lao khó nhọc của Quốc Tổ(QT) Hùng Vương khai phá đă bị ngoại bang chiếm đoạt. Cho nên việc nhớ về cội nguồn nhân ngày QT phải được gắ'n liền với việc đ̣i lại đất đai của Tổ Tiên. Đây là trách nhiệm của toàn dân VN .


NHư bạn đọc đă biết, hàng năm cứ đến ngày 10/3 AL, năm nay nhằm ngày 24/4 DL, dân ta lại có dịp kỷ niệm lễ QT Hùng Vương, mà ta thường gọi là lễ Giỗ Tổ. Đây là dịp dể mọi con dân VN cùng hướng ḷng ḿnh về một nguồn gốc chung, và cùng thề nguyền sẽ nối tiếp sự nghiệp của tổ tiên, làm rạng rỡ oai danh tổ tiên va bảo vệ trau dồi những đức sáng của tổ tiên. NGày QT cũng là ngày của sư.đoàn kết toàn dân v́ một nguồn gốc mà một chí hướng.


V́ Quốc Tổ có tính chất quan trọng như vậy, nên Vua Lê Lợi, và Đại Đế Quang Trung đă tôn vinh ngày Giỗ Tổ như ngày Quốc Lễ tức là Quốc Khánh (QK). LM Trần qúi Thiện, trong bài viết tựa đề Quốc Tổ và Quốc Khánh cũng cho biết trong cuốn Kinh Hùng Khải Triết LM học gỉa Lương Kim Định, người dầy công nghiên cứu lịch sử triết lư va văn hoá dân tộc từ trên 40 năm qua cũng tán thành lấy ngày giỗ Tổ làm ngày QK.v́ngày lễ này bao hàm không những ư nghĩa Tổ Quốc (thành lập Quốc Gia) mà luôn cả Tổ Người (nguồn gốc Tổ Tiên). Hôị Hướng Đạo VN cung đồng ư như vậỵ LM Thiện c̣n nhắc lại việc Ḥa  Thuợng Thích Quảng Độ Tổng Thư Kư Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, qua thư gửi Đỗ Mười ngày 19/8/1994 đă thách thức như sau:"THê sao Đảng CSVN không làm ngôi đền thật lớn ở ngay Hànội, để thờ Quốc Tổ HÙng Vương, va tuyên bố lấy ngày 10/3 Âm Lịch -ngày Giỗ Tổ Hùng Vương làm ngày Quốc Lễ, nghỉ trọn ngày để  toàn dân có dịp tưởng nhớ công ơn Đức Quốc Tổ và các bậc tiền bối, đă có công mở nước, dựng nước, nhờ thế mà ngày nay mới có Đảng CSVN". Dĩ nhiên, là  Mười không trả lời được


Những quan điểm dùng ngày Giỗ Tổ làm ngày Quốc Lễ hay QK trên hết sức hợp t́nh và hợp lư vi QK là tôn vinh quốc gia, nhưng muốn có Quốc Gia để tôn vinh, phải có dân tộc, mà muốn có dân tộc, phải có QT. NHư vậy, tổ chức QK la tôn vinh QT.


V́ đồng quan điểm như trên, và cũng để phủ nhận quyền quyết định ngày QK 2/9 của VC và phủ nhận sự chính thông của VC, từ năm 1986, Mặt TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM  ĐĂ DỀ NGHỊ LẤY NGÀY GIỖ TỔ LÀM NGÀY QK trong giai đoạn dấu tranh Giải Phóng Tổ Quốc. Dĩ nhiện, sau khi chấm dứt chếđộ VC. Quốc Hội Việt Nam sẽ biểu quyết cho ngày QK mớị Từ đó dến nay, nhiều nơi trên thế giới đă tổ chức ngày Quốc Tổ trong tinh thần này.


......................


Nguyễn Văn Lợi

 

 

= = = = = = = = = =

 

 

http://tailieu0.tripod.com/

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Make your own free website on Tripod.com